Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày 14/07/2025 14:21, đã sửa 2 lần, lần cuối bởi Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành vào 09/12/2025 20:32, số lượt xem: 349

Em giấu nỗi buồn trong chiếc gối nghiêng
Đêm trở gió, hàng cây run ngoài cửa
Có tiếng gì như tim mình rạn vỡ
Hay tiếng lòng thầm gọi một người xa?

Chiếc khăn tay cũ nằm mãi không khô
Nước mắt rơi, không lần nào giống trước
Tình yêu đến—có khi là lời hứa
Nhưng đi rồi, chỉ còn lại mình em.

Gió thổi dọc chiều, áo lụa bay nghiêng
Em đứng ngóng, biết người không trở lại
Cây không lỗi, khi lá rơi từng mảnh
Chỉ mình em, không giữ được mùa xanh.

Có thể ngày mai, em lại cười tươi
Giữa đám bạn, kể chuyện không anh nữa
Nhưng trong em, những đêm về rất khẽ
Vẫn có người... như mới bước ra đi.

Em vẫn sống như mùa thu dịu nhẹ
Giữa phố đông, lòng vẫn giữ mùa xưa
Có những chiều, tim bỗng dưng nghe lạ
Như bàn tay ai nắm lại cho vừa.

Em cũng biết – chẳng ai đợi mình đâu
Chẳng có ai nghe tim em thổn thức
Những nhành cúc cuối mùa rơi lặng lẽ
Giống như em – chấp nhận một mình đau.

Đôi lúc tưởng mình quên được thật rồi
Bỗng dưng gặp, một mùi hương rất cũ
Một dáng người – cũng chỉ là thoáng vụt
Mà lòng em lại gợn sóng không tên.

Không oán trách, chẳng cần lời giải thích
Tình yêu xưa – giờ như gió ngoài hiên
Em gom lại, làm thơ vào trang vở
Để đêm về còn có chốn bình yên...

Em đã khóc cho những gì mất mát
Cũng đã cười dù lòng chẳng bình yên
Người chẳng biết – và có lẽ chẳng cần
Rằng yêu thương... em từng đem gìn giữ.

Cuộc đời rộng, đâu phải mình em nữa
Cũng như sông – nào giữ nổi cơn mưa
Nhưng nếu hỏi, em có buồn hay không
Thì em nói: vẫn buồn như thu trước...

Có những lúc, em muốn mình hoá đá
Không cần tim, không nhớ, chẳng mong chờ
Nhưng rồi thấy, một nhành hoa trước ngõ
Chợt nhận ra... em vẫn rất làm thơ.

Vẫn khao khát – một điều gì thật nhỏ
Một bàn tay – giữa phố xá xa xôi
Dẫu chẳng đến, em vẫn hoài ấp ủ
Như mùa đông – vẫn giấu nắng trong đêm.

Tên ban đầu: Tự tình VII
Ngày đổi tên: 9 tháng 12 năm 2025