Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày 03/08/2025 14:59, đã sửa 2 lần, lần cuối bởi Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành vào 11/09/2025 22:50, số lượt xem: 347

Anh có biết đêm dài như biển
Em một mình không sóng cũng chênh vênh
Tay với gió — mà lòng em trống hoác
Mảnh trăng gầy lạc giữa khoảng cô đơn

Có những lúc em không còn tha thiết
Chẳng buồn vui, chẳng giận cũng chẳng chờ
Chỉ muốn ngủ như hoa khi hết mùa
Không khát nắng, chẳng mơ điều phía trước

Nhưng trái tim không nghe lời em được
Nó lại đau khi chạm phải tên anh
Lại thổn thức trước một chiều không nắng
Lại dại khờ như thuở mới biết yêu

Em vẫn thế — chẳng giỏi gì bảo vệ
Cả niềm tin lẫn chính bản thân mình
Cứ yêu hết, rồi gom từng mảnh vỡ
Giấu vào thơ — tưởng đã quên, không quên

Nếu một ngày anh trở thành kẻ lạ
Chỉ xin đừng hỏi: “Em có sao không?”
Vì khi đó, tim em thành vỏ rỗng
Gió không vào, mà vẫn cứ đau sâu...