Thơ thành viên » Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành » Trang thơ thành viên » Giai đoạn 2023-nay » Lời ca gửi gió (1) » Hương mùa hoa
Em có bao giờ nghĩ đến bản thân mình
Khi lòng em chỉ có nghĩ về anh
Đôi khi lúc tổn thương, đôi khi lúc hiền hoà
Đời em cũng khổ anh ơi, anh có biết không
Có những đêm em nằm nghe tiếng gió
Mà tưởng như tim vỡ bởi cô đơn
Bởi em biết yêu anh là chịu đựng
Là lặng im, là giữ lấy nhiều hơn
Em vẫn thế, chẳng đòi điều cao rộng
Chỉ mong anh một chút của riêng em
Một ánh mắt dịu dàng khi chiều xuống
Một bàn tay ấm áp giữa ngày đêm
Nếu một mai em chẳng còn bên nữa
Thì trong anh có giữ chút em không?
Một thói quen, một nỗi buồn nho nhỏ
Một bóng hình lặng lẽ giữa mùa đông
Một chút nhớ không tên làm day dứt
Em chẳng muốn mình là điều vướng bận
Chỉ mong anh — một chút cũng là lòng
Có những lúc em chẳng cần lời nói
Chỉ cần anh đừng quên mất em thôi
Đừng vô tâm như bao lần trước nữa
Đừng để em buồn đến hoá chơi vơi
Em vẫn sống bằng những điều nhỏ nhặt
Nhặt niềm vui từ ánh mắt anh nhìn
Dẫu chẳng ai hiểu nỗi đau em cất
Cũng chẳng ai hiểu được cõi lòng em tin
Em đâu phải lúc nào cũng yếu đuối
Chỉ vì yêu nên mới hoá mong manh
Chỉ vì sợ một ngày anh quên mất
Rằng trên đời... có một kẻ yêu anh
Yêu lặng lẽ như dòng sông chảy mãi
Dẫu mỏi mệt, dẫu lòng em tê tái
Vẫn hướng về anh – không thể nào quên
Nếu có kiếp sau, em chẳng ước gì thêm
Chỉ mong được một lần yêu bình yên thế
Không đợi chờ, không hoài nghi, không lệ
Chỉ có anh – và em, thế là đủ rồi.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.