Có một nhành hoa rơi trên giấy điệp
Như chòm mây vẽ lạc giữa mong manh
Em bước điềm nhiên từng vết bàn chân
Anh theo sau — không kịp nhặt dấu anh
Đã chẳng níu nổi mùa xuân ở lại
Bài thơ anh viết người xưa quên rồi
Em có bao giờ nhớ anh không nhỉ
Để gã dại khờ thơ cũng mồ côi
29/06/2017
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.