Thơ thành viên » Tô Vĩnh Đạt » Trang thơ thành viên » Vết thương thuỷ tinh
Anh xây cho em một toà tháp
Bằng những lời thơ trong như gương
Em ở trong đó và không đáp
Anh đứng ngoài nghe gió viễn phương.
Toà tháp giờ thành lồng kính nhốt
Chính linh hồn anh đã hoá băng
Em có bao giờ nghe buốt nhói
Khi thấy trăng về vỡ nát chăng?
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.