Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày Hôm nay 00:52, số lượt xem: 21

Anh yêu ơi, em chỉ xin anh đừng quá lo âu,
Đừng để những nỗi buồn kéo dài thêm trên vai gầy anh gánh.
Có một khoảng trắng trong em – không hẳn là im lặng,
Mà như sóng ngầm sâu thẳm, chẳng thể gọi thành tên.

Em đứng đó, một mình giữa miền trắng mông mênh,
Như đứng giữa những điều mình từng tin mà nay không còn giữ được.
Xa lắm anh ơi, không chỉ là độ dài của những bước chân đi ngược,
Mà là khoảng mờ ta chưa kịp hiểu hết về nhau.

Có những lúc em ngỡ bình yên là điều có thật,
Nhưng hoá ra chỉ là khoảng lặng của những điều chưa kịp thành hình.
Những câu nói dở dang, những lần im lặng lặng thinh,
Cũng đủ làm em mỏi mệt qua từng nhịp thở.

Em hiểu rồi, đời không như điều em từng nghĩ,
Không phải lúc nào cũng có một bờ để neo giữ nỗi mình.
Có những ngày ta đứng giữa hai phía của lặng thinh và tổn thương,
Mà chẳng biết đâu là phần thuộc về trái tim mình nữa.

Và nếu mai này còn điều gì để em giữ lại,
Thì có lẽ chỉ là ký ức về anh – một miền rất khẽ trong em.
Như sương qua cánh mỏng, như ánh nhìn không kịp gọi tên,
Vừa dịu dàng… vừa khiến lòng em thêm mỏi.

Có những đêm em không còn muốn nói thêm điều gì nữa,
Chỉ lặng nghe mình rơi rất nhẹ trong lòng.
Không phải vì yếu mềm hay không còn hy vọng,
Mà vì những điều đúng sai cũng đã trở nên quá mong manh.

Em tập quen với những khoảng trống không ai lấp được,
Những câu hỏi không cần ai trả lời thay.
Bởi có những vết thương không sinh ra để thấy,
Mà chỉ để âm thầm lớn lên trong những ngày dài.

Anh có biết không, đôi khi em không buồn vì mất,
Mà buồn vì từng tin là sẽ giữ được rất lâu.
Nhưng hoá ra, thứ mong manh nhất không phải là chia xa,
Mà là khoảnh khắc con người ta không còn hiểu được nhau.

Nếu một ngày ký ức thôi không còn gọi tên anh nữa,
Chỉ còn lại em giữa những khoảng lặng đã quen rồi.
Em sẽ đi qua đời mình như đi qua một cơn gió cũ,
Nhẹ… nhưng không còn thấy mình thuộc về nơi đâu.

Và rồi em học cách bước ra khỏi những điều không còn giữ được nữa,
Không phải bằng quên, mà bằng cách thở nhẹ hơn với ký ức.
Những ngày cũ thôi không còn cắt vào em như trước,
Chỉ còn lại một vệt mờ – đủ để biết mình từng đi qua rất gần.

Em không còn tự hỏi vì sao mọi điều lại dang dở,
Bởi có những câu trả lời sinh ra không để thuộc về mình.
Như con sóng cuối cùng rồi cũng trở về biển rộng,
Em học cách trở về với chính em – lặng lẽ mà nguyên lành.

Anh vẫn ở đó, trong miền ký ức đã thôi nhói buốt,
Như một buổi chiều rất đẹp rồi cũng hoá xa xăm.
Em không giữ anh lại, cũng không còn mong níu giữ,
Chỉ để mọi thứ trôi theo cách của nó – dịu dàng và lặng im.

Có những ngày em thấy mình nhẹ hơn trước rất nhiều,
Không phải vì em thôi yêu những điều cũ,
Mà vì em hiểu: yêu thương không nhất thiết phải giữ lại,
Đôi khi, chỉ cần đã từng đi qua nhau là đủ đầy.

Em bước tiếp, không vội, không cố, cũng không gồng mình mạnh mẽ,
Chỉ là không còn để những mỏi mệt dẫn đường.
Ngoài kia, gió vẫn đi qua những mùa rất cũ,
Còn em – học cách mỉm cười với chính mình.