Thơ thành viên » Vũ Phong Lĩnh 武風嶺 » Trang thơ thành viên » Ngẫm » Nương tựa lẫn nhau
Tri thức là kho sách,
Là những gì ta biết, ta ghi nhớ, ta học.
Nó là chân lý được đóng khung, đẹp đẽ, sáng ngời.
Nhưng chưa phải là thấu hiểu.
Giáo dục mở cánh cửa, cho ta bản đồ,
Chỉ đường, dạy cách cầm bút, đặt câu hỏi.
Nó vun đắp cái tôi đầy kiến thức,
Nhưng nhận thức, lại cần một cái ta.
Nhận thức,
Là khi tri thức chạm vào thực tế, vỡ ra thành cảm thông.
Là kinh nghiệm của đôi tay vấp ngã,
Là ánh mắt nhìn thấy nỗi đau của người khác.
Và ta, ta không thể tự tạo ra nhận thức một mình.
Nó lớn lên từ sự va chạm, từ khoảng trống giữa hai tâm hồn.
Ta nương tựa vào nhau:
Kẻ biết nương tựa vào kẻ làm, để sách vở thành hành động.
Kẻ mạnh nương tựa vào kẻ yếu, để sức lực hoá thành sẻ chia.
Kẻ cô độc nương tựa vào tiếng cười người đối diện, để thấy mình thuộc về.
Ta nương tựa vào câu chuyện chưa kể,
Vào cái im lặng không cần giải thích,
Vào sự thật ta không bao giờ muốn thấy một mình.
Nhận thức không phải là ánh đèn rọi thẳng từ trên cao xuống,
Nó là hai ngọn nến cùng cháy trong đêm tối,
Ánh sáng của nến này,
Chính là sự nương tựa của ngọn nến kia.
Chúng ta,
Là nền tảng để tri thức sống dậy,
Là những mảnh vỡ của vũ trụ đang tìm thấy nhau,
Để tạo nên một bức tranh thấu hiểu,
Vượt lên trên mọi bài học.
12/12/2025
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.