Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày 12/12/2025 21:35, số lượt xem: 117

Một thoáng hữu hình,
Không phải là một chiến công đơn độc.
Ta đứng đây, là ngôi nhà chung
Của Tinh cha, một dòng chảy khao khát,
Và Trứng mẹ, một bến bờ bao dung.

Sợi gien đan cài, không phải là kết quả duy nhất,
Mà là lời thì thầm của phép cộng vĩ đại
Giữa đất trời, ánh sáng, và hơi thở ban sơ.
Ta nương tựa vào khoảnh khắc vô tri đó,
Để làm nên hình hài, ý niệm, và giấc mơ.

Ta là cây, cắm rễ vào lòng tri ân,
Nương nhờ Đất lặng câm mà dưỡng nuôi nguồn sống,
Uống Nước mát lành, vay mượn sự tuần hoàn,
Và vươn lên, tắm mình trong Gió của tự do.

Không ai là một hòn đảo trơ trọi.
Ta nương tựa vào người dưng đi ngang,
Vào nụ cười trao vội của kẻ lạ mặt,
Vào bàn tay đỡ nâng sau cú vấp ngã tưởng chừng vô vọng.

Sự có mặt của ta là một chuỗi mắc xích
Của hàng triệu sinh linh đã từng tồn tại,
Của vô vàn nguyên tử đã mượn nhau để họp thành.
Ta nương tựa vào lịch sử chung,
Để mỗi bước chân đều mang ý nghĩa:

Ta là vì có người, và người là vì có ta.
Hãy sống như một dòng sông,
Chẳng bao giờ từ chối nhận thêm nhánh nhỏ,
Vì biết rằng, chỉ khi hoà quyện,
Mới tạo nên biển cả bao la, tráng lệ.

12/12/2025