Thơ thành viên » Vũ Phong Lĩnh 武風嶺 » Trang thơ thành viên » Ngẫm » Nương tựa lẫn nhau
“Cái này có mặt thì cái kia có mặt,
Cái này mất đi thì cái kia mất đi.”
Lời xưa vọng lại, là hơi thở của vạn vật.
I
Hạt mầm nương vào đất cằn và nước mát,
Mới hé lên lá xanh, mang màu hy vọng.
Lá xanh nương vào ánh mặt trời rực rỡ,
Để trả lại oxy nuôi dưỡng bầu không.
Lá không thể là Lá nếu thiếu cành,
Cành không thể là Cành nếu không có rễ bám sâu.
Cái sinh ra từ cái đã có,
Cái có mặt là dấu vết của cái đã từng.
II
Ánh sáng không thể tự hiểu mình,
Nếu không có bóng tối làm nền đối lập.
Niềm Hạnh phúc càng sâu, càng thấu hiểu,
Bởi đã từng đi qua đau khổ dập vùi.
Ta nương vào người khác để thấy chính ta.
Sự im lặng của người là lời nhắc nhở ta biết lắng nghe.
Nụ cười của người là dòng sông trong trẻo,
Phản chiếu bình yên trong tâm hồn ta.
III
Sự sống không phải là bắt đầu,
Cái chết cũng chưa hẳn là kết thúc.
Chúng nương tựa vào nhau như hai mặt đồng xu,
Chuyển hoá không ngừng trong vũ trụ vô biên.
Mỗi hơi thở vào là nương tựa vào không khí,
Mỗi hơi thở ra là chia sẻ sự sống này.
Khi ta ôm lấy nhau,
Ta ôm lấy cả quá khứ và tương lai,
Bởi không có gì tồn tại độc lập.
Ta là điều kiện của vạn vật,
Và vạn vật là điều kiện của chính ta.
Mất đi không phải là tan biến,
Chỉ là đổi hình hài, để cái khác có mặt.
12/12/2025
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.