Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày Hôm nay 06:19, số lượt xem: 24

Em ơi, hơi ấm bàn tay năm ấy
Vẫn còn vương trên trang giấy nhớ thương
Đôi mắt ngập ngừng như sương sớm mỏng
Nhìn nhau một thoáng đã thành vết thương

Món quà nhỏ anh trao buổi gặp đầu
Em nhận lấy, môi cười khẽ khàng
“Anh còn muốn nói gì nữa không?”
Câu hỏi ấy làm tim anh bàng hoàng

Ngại ngùng vì chỉ còn hai ta giữa đời
Anh chỉ kịp thốt vài lời vu vơ
Rồi về nhà, đêm dài thao thức trắng
Thầm thì tên em vào từng trang thơ

Anh vẫn tin vào những lần gặp sau
Dù chỉ thoáng qua bên đường đông người
Chỉ cần nhìn em, thế là đủ ấm
Chỉ cần biết em còn ở đời này

Có những đêm mưa, anh ngồi bên cửa sổ
Nghe tiếng mưa rơi như lời em thì thầm
Nhớ đôi mắt ấy, nhớ nụ cười e ấp
Nhớ cả lần anh ngại nói hết lòng mình

Anh vẫn giữ món quà em chưa nhận hết
Là những lời yêu chưa kịp nói ra
Giấu trong ngăn kéo cũ kỹ của trái tim
Đợi một ngày nào… em hỏi lại câu xưa

“Anh còn muốn nói gì nữa không?”
Lần này anh sẽ không chỉ nói vu vơ
Anh sẽ nhìn thẳng vào mắt em mà bảo:
“Anh yêu em từ cái lần gặp đầu tiên.”

Thôi nhé, câu chuyện anh kể đến đây
Xin gửi ngàn lần nụ hôn dịu dàng
Đến em – người làm mùa thu trở nên đẹp
Nàng thơ mãi mãi của anh…

Dù thời gian có phai màu kỷ niệm
Hơi ấm bàn tay vẫn không hề phai
Vẫn còn đó, trong tim anh từng nhịp
Một chỗ rất riêng… chỉ dành cho em

Cho đến lúc ấy, xin em hãy giữ
Hơi ấm bàn tay năm ấy đừng phai
Và biết rằng, dù anh có im lặng
Thì tình anh vẫn đang viết tiếp… từng ngày

Còn nếu một mai em quên hết những lần gặp
Quên cả món quà nhỏ bé năm xưa
Thì xin em hãy nhớ một điều thôi:
Có một người từng yêu em rất vừa

Yêu đến mức chỉ dám nói vu vơ
Yêu đến mức giữ lời trong ngăn kéo
Yêu đến mức mỗi khi mưa rơi ngoài cửa
Vẫn ngồi nghe… như nghe em thì thầm.

10/8/2026
Tặng! Hà Thuỷ