Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày Hôm nay 01:43, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành vào Hôm nay 01:44, số lượt xem: 39

Nói đâu phải chăng – mà rối loạn cảm xúc,
Lúc vui, lúc buồn, lúc ghét, lúc thù hận,
Có những cơn sóng dâng lên không báo trước,
Xô dạt lòng người đến tận đáy cô đơn.

Người trải qua – nào ai thấu được hết,
Những đêm dài thao thức giữa hư không,
Nỗi đau ấy không thành lời, không tiếng,
Chỉ âm ỉ như lửa cháy trong lòng.

Một màu u tối – phủ lên từng nhịp thở,
Một màu sáng – loé lên rồi vụt tắt,
Một màu đỏ – cuộn trào như giận dữ,
Ánh mắt nhìn – vừa yêu, lại vừa căm.

Những khoảng cách – không đo bằng bước chân,
Mà đo bằng những vết cào trong trái tim,
Giữa không gian – thời gian như đông cứng,
Mỗi giây trôi – dài như một kiếp người.

Thời gian qua đi – mà cứ ngỡ chậm lại,
Từng ý nghĩ như mắc kẹt giữa mê cung,
Người có tâm trạng cực đoan đến tận cùng,
Giữa hai bờ – sống và chết giằng co.

Trầm cảm nặng – như vực sâu không đáy,
Kéo linh hồn xuống những tầng tăm tối,
Còn vui tươi – lại hoá thành quá mức,
Cười vang lên mà lòng vỡ nghìn mảnh.

Có lúc thấy mình như bão tố nổi điên,
Gào thét giữa trời mà chẳng ai nghe thấy,
Có lúc lại lặng im như đáy biển,
Chìm sâu rồi – chẳng buồn ngoi lên nữa.

Hoá điên dại vì hai trạng thái đối đầu,
Một bên lửa – một bên là băng giá,
Đời nhìn vào – chỉ thấy điều kỳ lạ,
Chứ nào hay – đó là vết thương sâu.

Mà đời đâu có hiểu cho người đâu,
Họ chỉ thấy những biểu hiện bề mặt,
Một nụ cười – họ cho là hạnh phúc,
Một giọt buồn – lại bảo yếu đuối thôi.

Nhưng ta biết – và ta dám nói thẳng,
Rằng con người không chỉ có trắng đen,
Có những vùng xám âm thầm tồn tại,
Nơi sự thật không dễ gọi thành tên.

Ta không xin thương hại từ bất cứ ai,
Cũng không cần ánh nhìn đầy phán xét,
Ta đứng đây – bằng chính mình trần trụi,
Nhận hết buồn vui, không chối bỏ điều gì.

Trái tim này – là trái tim nghệ sĩ,
Nhạy cảm hơn nên cũng dễ tổn thương,
Nhưng cũng chính vì vậy mà nó sống,
Sống đến tận cùng – không nửa vời, giả dối.

Nếu phải chọn – ta chọn sống thật,
Dẫu chông gai, dẫu bị hiểu lầm,
Không cúi đầu trước những điều giả tạo,
Không đánh mất mình để được yên thân.

Ta sẽ viết – bằng máu và nước mắt,
Những câu thơ không cúi mặt bao giờ,
Dẫu rối loạn – nhưng không hề gục ngã,
Vẫn đứng lên – làm người đúng nghĩa con người.

Và nếu một ngày trái tim đã vỡ vụn,
Thì từng mảnh cũng mang trọn niềm tin,
Rằng đã sống – là phải sống cho xứng,
Giữa cuộc đời – dẫu bão tố, vẫn hiên ngang.

17/4/2026