Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày 16/12/2025 23:27, số lượt xem: 65

Có những niềm khát vọng
Cháy âm ỉ trong ta như than hồng dưới tro,
Có những điều lớn lao
Gọi tên ta mỗi sớm, lay thức ta mỗi tối.

Có những hạnh phúc rất gần trong cuộc sống,
Một mái nhà sáng đèn,
Một tiếng nói tin yêu,
Một công việc khiến lòng ta thấy mình có ích,
Những điều tưởng nhỏ thôi
Mà ta khao khát nắm trong tay như giữ lấy chính đời mình.

Nhưng thử hỏi vì sao,
Ta cứ chần chừ trước ngưỡng cửa của ước mơ?
Vì sợ thất bại hay sợ bị chê cười,
Hay vì ta quen cúi đầu trước những điều “không thể”?

Phải chăng ta tự thấy mình nhỏ bé,
Tự gọi tên mình là vô dụng giữa bao nhiêu người giỏi giang?
Hay chỉ vì ta đã quá lâu im lặng,
Để nỗi rụt rè lớn lên,
Che khuất cả niềm tin từng có trong tim?

Không, ta không hề vô nghĩa,
Mỗi con người sinh ra đều mang theo một phần ánh sáng.
Chỉ là có lúc ta quên mất
Rằng chính ta phải tự thắp lên ngọn lửa của mình,
Phải dám bước qua nỗi sợ
Để nhìn thấy bầu trời rộng lớn hơn sau cánh cửa hẹp.

Khát vọng không dành cho những ai chỉ biết chờ đợi,
Lớn lao không đến với người sợ va chạm cuộc đời.
Phải đi, dù con đường còn gập ghềnh sỏi đá,
Phải nói, dù giọng nói còn run,
Phải làm, dù đôi tay chưa đủ vững vàng.

Bởi chỉ khi ta dấn thân,
Ta mới biết mình mạnh mẽ đến đâu.
Chỉ khi ta dám sống hết mình,
Những điều lớn lao mới thôi là giấc mơ xa xỉ,
Mà trở thành sự thật
Được xây nên từ mồ hôi, nước mắt
Và niềm tin không chịu lùi bước.

Hãy tin rằng trong mỗi chúng ta
Đều có một con người khác đang chờ được đánh thức,
Một con người dám khát vọng,
Dám yêu thương,
Dám sống trọn vẹn với những điều mình tin là đúng.

Và khi ấy,
Những khát vọng sẽ không còn là câu hỏi,
Những điều lớn lao sẽ không còn quá xa,
Bởi ta đã bước đi trên chính con đường của mình
Bằng tất cả can đảm của một con người
Muốn sống cho ra sống.

0h7p, ngày 15 tháng 12 năm 2025