Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày 12/11/2025 16:59, số lượt xem: 162

Nếu đời ta thử hỏi,
Một đời là gì?
Một cuộc đời là gì?
Đôi khi nhiều lúc cũng nghĩ ngợi,
Giữa đêm khuya yên ắng,
Giữa một ngày đông gió lạnh ngoài song,
Rằng hai cái đó có khác chi nhau không?

Nhưng cũng xin trả lời cho rõ,
Một đời – là quãng đường ta đã sống,
Từ khi cất tiếng khóc chào đời,
Đến khi đôi mắt khép lại trong bình yên.
Một đời – là từng nhịp thở,
Từng bước chân trên con đường dài hun hút,
Là những buồn vui,
Là những lần vấp ngã,
Là nụ cười nở ra giữa đớn đau,
Là giọt nước mắt rơi giữa những niềm vui.

Một đời – là chiếc lá rụng xuống trong chiều,
Là bóng người đi khuất sau hoàng hôn tắt,
Là vết chân còn in nơi cánh đồng xưa,
Và tiếng gọi vọng lại từ ký ức.

Còn một cuộc đời –
Thì xin hãy sống cho ra sống,
Không chỉ thở, không chỉ tồn tại,
Mà phải biết yêu thương, biết cho đi, biết lắng nghe.
Phải biết cười dù đôi khi lòng muốn khóc,
Phải biết tin dù thế gian còn lắm dối lừa.

Một cuộc đời – là khi ta dám sống có ý nghĩa,
Dám mơ những giấc mơ thật lớn,
Dám đi những con đường chẳng ai dám bước,
Dám yêu người dù biết sẽ đau,
Dám tin vào điều tốt đẹp dù trời đầy mây xám.

Một cuộc đời – là khi ta để lại điều gì đó cho thế giới,
Không cần là những công trình vĩ đại,
Chỉ cần một nụ cười,
Một bàn tay dang ra đúng lúc,
Một lời an ủi,
Một ánh mắt nhân từ.

Vì đời người ngắn lắm,
Như ngọn nến cháy trong đêm –
Càng sáng thì càng nhanh tàn,
Nhưng ánh sáng ấy vẫn soi cho ai đó bước đi.

Một đời – là được sinh ra,
Còn một cuộc đời – là được sống thật.
Một đời – chỉ là tồn tại,
Còn một cuộc đời – là để lại dấu vết của tình yêu.

Nếu được chọn,
Tôi vẫn muốn có một cuộc đời,
Dẫu ngắn ngủi, nhưng rực rỡ,
Dẫu nhiều nỗi đau, nhưng chẳng hoang phí.
Bởi cuối cùng,
Chẳng ai nhớ ta đã sống bao lâu,
Mà chỉ nhớ – ta đã sống như thế nào.

16h57p, ngày 11 tháng 11 năm 2025