Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày Hôm qua 21:10, số lượt xem: 21

Hãy để quá khứ ngủ yên thôi nhé,
Như lá vàng rơi lặng cuối chiều thu,
Bao nỗi cũ xin gió cuốn đi hết,
Để lòng ta nhẹ bước giữa sương mù.

Hãy để đó những ngày dài tăm tối,
Những đêm buồn thao thức chẳng thành câu,
Bao vết xước thời gian còn nhức nhối,
Cũng phai dần theo năm tháng qua mau.

Có gì đâu những tháng ngày cay đắng,
Có gì đâu giọt lệ ướt mi hoen,
Đời vẫn thế – khi mưa rồi nắng ấm,
Chỉ cần tin, giông tố sẽ qua êm.

Những bệnh tật từng dày vò thân xác,
Những ưu phiền từng bóp nghẹt con tim,
Xin khép lại như trang đời đã gấp,
Để hôm nay ta mạnh mẽ đứng lên.

Quá khứ ấy – dẫu một thời vấp ngã,
Dẫu bao lần lạc lối giữa đêm sâu,
Cũng là lửa hun tâm hồn lớn dậy,
Cho ngày mai thêm vững bước, bền lâu.

Có cánh cửa đã khép rồi phía trước,
Nơi ngày xưa ta gửi lại niềm đau,
Xin đừng ngoảnh lại mà lòng vương vấn,
Vì tương lai đang rộng mở phía sau.

Cánh cửa mới sáng lên màu hy vọng,
Gọi ta đi giữa rực rỡ bình minh,
Nơi hiện tại đan thành bao ước vọng,
Nơi ngày mai toả sáng bởi chính mình.

Ta bước tiếp giữa dòng đời cuộn chảy,
Mang trong tim một ngọn lửa niềm tin,
Dẫu gian khó vẫn không hề run sợ,
Vì phía trước là ánh sáng lung linh.

Hãy đứng dậy sau những lần vấp ngã,
Đừng cúi đầu trước bóng tối quanh ta,
Mỗi giọt lệ từng rơi trong quá khứ,
Sẽ hoá thành sức mạnh để bay xa.

Ôi cuộc sống – dẫu muôn trùng thử thách,
Vẫn dạt dào như sóng biển khơi xa,
Chỉ cần giữ trong tim niềm hy vọng,
Thì đêm dài rồi cũng hoá ngày hoa.

Hãy để quá khứ lùi vào yên giấc,
Như cánh chim mỏi mệt ngủ bên trời,
Để ta sống trọn từng giây hiện tại,
Để yêu thương nảy nở khắp nơi nơi.

Đừng để bóng ngày xưa còn trói buộc,
Đừng để lòng nặng gánh những u sầu,
Ta sinh ra đâu phải để gục ngã,
Mà để đi và vươn tới mai sau.

Những sai lầm – xin xem là bài học,
Những đớn đau – xin giữ để trưởng thành,
Vì cuộc sống không bao giờ dừng lại,
Luôn gọi ta tiến bước thật nhanh.

Có những lúc tưởng chừng như gục ngã,
Tưởng không còn đủ sức để đi lên,
Nhưng chính lúc tận cùng của giông bão,
Lại là khi ta mạnh mẽ hơn thêm.

Ngẩng đầu lên, nhìn bầu trời rộng lớn,
Thấy tương lai đang vẫy gọi chân trời,
Thấy đất nước, thấy cuộc đời đang sống,
Thấy tim mình rực cháy giữa lòng người.

Ta không sống chỉ cho riêng mình nữa,
Mà vì bao ước mơ đẹp phía sau,
Vì gia đình, quê hương và đất nước,
Ta quyết tâm vượt hết mọi thương đau.

Hãy bước tiếp, đừng quay đầu ngoảnh lại,
Dẫu đường đời còn lắm nỗi chông gai,
Vì phía trước là ngày mai tươi sáng,
Là bình minh rực rỡ gọi ta hoài.

Hãy để quá khứ ngủ yên trong gió,
Như khúc ca đã lặng giữa thời gian,
Để hôm nay ta viết trang đời mới,
Bằng niềm tin, bằng ý chí vững vàng.

Ta sẽ sống như ngọn lửa bừng cháy,
Xua màn đêm, thắp sáng cả tương lai,
Dẫu bão tố vẫn hiên ngang tiến bước,
Giữ trong tim ánh sáng chẳng phai.

Có gì đâu những tháng ngày đã mất,
Có gì đâu những giấc mộng chưa thành,
Chỉ cần giữ trong lòng niềm hy vọng,
Thì ngày mai vẫn nở những mầm xanh.

Ôi cuộc đời – bản trường ca bất tận,
Mỗi con người là một nốt nhạc riêng,
Hãy cất tiếng giữa muôn trùng gió lớn,
Để vang xa khúc hát của niềm tin.

Hãy để quá khứ ngủ yên… ngủ nhé,
Đừng đánh thức những ký ức buồn đau,
Vì phía trước là chân trời rộng mở,
Đang gọi ta đi đến những ngày sau.

Và ta biết, khi tim còn rực lửa,
Khi niềm tin còn cháy mãi không thôi,
Thì dẫu gió có ngàn lần quật ngã,
Ta vẫn cười… và bước tiếp trên đời.

13h33p - 21h9p, ngày 17 tháng 3 năm 2026