Thơ thành viên » Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành » Trang thơ thành viên » Giai đoạn 2023-nay » Lời ca gửi gió (1) » Lời ca gửi gió
Giữa bao la, đất trời và muôn vạn người,
Ta đứng lặng, gió đời qua chẳng hỏi,
Vạn ánh mắt lướt qua như mây trôi vội,
Có mấy ai dừng lại gọi tên ta?
Ta vẫn thế — một hình hài rất nhỏ,
Giữa nhân gian rộng lớn đến vô cùng,
Gặp nhau đó — một nụ cười rất vội,
Rồi quay lưng, như chưa hề tương phùng.
Nếu cuộc sống còn trao thêm cơ hội,
Như ban mai còn nắng sớm dịu dàng,
Cớ vì sao ta ngại ngần, chối bỏ,
Để ước mơ trôi lạc giữa mênh mang?
Ta tự hỏi — lòng ta còn lửa cháy?
Hay tro tàn phủ kín những ngày qua?
Có những lúc tưởng mình đang rất mạnh,
Mà hoá ra yếu đuối đến xót xa.
Rồi năm tháng âm thầm trôi rất vội,
Biết đâu sau ta đổi khác cuộc đời,
Một ánh sáng bất ngờ bừng rực rỡ,
Tên của ta vang giữa đất và trời.
Nhưng ta biết — hào quang kia chưa đủ,
Chỉ là mơ, là ảo ảnh xa xôi,
Nếu nội lực chưa từng ngày hun đúc,
Thì nổi danh cũng chỉ thoáng qua thôi.
Ta không muốn mình là người rỗng tuếch,
Mang tiếng đời mà chẳng có chiều sâu,
Không muốn bước trên con đường danh vọng,
Mà trái tim thì lạc lối từ lâu.
Không! Phải sống như mầm cây vươn dậy,
Từ đất sâu mà hút lấy tinh hoa,
Phải chịu đựng những ngày dài khô hạn,
Mới một lần nở rộ đoá hoa ra.
Ta phải học từ những điều rất nhỏ,
Từ nhọc nhằn, từ vấp ngã đầu tiên,
Từ giọt mồ hôi rơi nơi trang giấy,
Từ đêm dài thao thức chẳng ngủ yên.
Có những lúc tưởng như mình gục ngã,
Giữa phong ba bão táp của cuộc đời,
Nhưng chính thế — ta nhìn sâu vào mình,
Để đứng lên, mạnh mẽ hơn gấp bội.
Ta hiểu rằng, đường đời không trải thảm,
Mỗi bước đi đều phải trả bằng đau,
Nhưng chính nỗi đau ấy là ngọn lửa,
Tôi luyện ta thành một kẻ đi đầu.
Đừng vội ước những điều xa vời quá,
Khi bàn tay còn yếu ớt run run,
Hãy vững bước trên từng con dốc nhỏ,
Rồi một ngày sẽ chạm tới đỉnh cao.
Ta không sợ mình là người vô danh,
Chỉ sợ sống mà lòng không khát vọng,
Chỉ sợ tuổi trẻ trôi qua lặng lẽ,
Chưa một lần dám cháy hết, dám mong.
Hãy cứ sống như dòng sông bền bỉ,
Chảy âm thầm mà bào mòn núi cao,
Dẫu hôm nay chỉ là giọt nước nhỏ,
Mai hợp dòng sẽ hoá biển dạt dào.
Ta tự nhủ — phải kiên cường hơn nữa,
Phải vững vàng trước gió ngược chiều xa,
Phải giữ lấy niềm tin trong sâu thẳm,
Dẫu cuộc đời có phủ bóng phong ba.
Có những lúc cô đơn như chiếc lá,
Giữa mùa đông rét mướt đến nao lòng,
Nhưng chính thế ta nghe mình rõ nhất,
Nghe tim mình còn đập những ước mong.
Ta sẽ bước — dù đường xa hun hút,
Dù đôi chân có mỏi mệt trăm lần,
Vì phía trước không chỉ là danh vọng,
Mà là ta — một bản thể dấn thân.
Ta sẽ sống không cúi đầu trước gió,
Không buông xuôi trước thử thách nghiệt ngã,
Dẫu bão tố có cuốn ta nghiêng ngả,
Vẫn hiên ngang giữ trọn một niềm tin.
Rồi mai đây, nếu một ngày toả sáng,
Ta mỉm cười — chẳng phải bởi hư danh,
Mà vì đã sống trọn từng khoảnh khắc,
Với chính mình — trung thực, thẳng, trong lành.
Và nếu chẳng một lần ai nhắc tới,
Tên của ta giữa biển lớn cuộc đời,
Ta vẫn thấy lòng mình không hối tiếc,
Vì đã đi đến tận cùng của tôi.
Bởi giá trị không nằm nơi tiếng gọi,
Mà nằm sâu trong ý chí con người,
Một ngọn lửa âm thầm nhưng bền bỉ,
Cũng đủ soi sáng cả một kiếp người.
Nên hôm nay — giữa bao la trời đất,
Ta đứng đây, rất nhỏ giữa muôn trùng,
Nhưng trong ngực là một trời bão táp,
Đang chờ ngày bừng dậy hoá anh hùng.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.