Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày 14/10/2025 19:39, số lượt xem: 104

Ngước mắt nhìn phía một chân trời xa
Nơi em đứng đó như là một công chúa giữa rừng hoa
Ánh sáng cuối ngày chạm lên vai em dịu nhẹ
Tóc em bay trong chiều, gió thì thầm khe khẽ
Ta đứng lặng nhìn, giữa bao la đất trời
Chỉ mong được gọi tên em một lần thôi

Em mỉm cười như không biết gì cả
Cả thế giới này, hình như chỉ mình em là thật
Mắt em sâu như một vùng ký ức
Ta lạc vào, không tìm được lối ra

Ta thấy vậy — say mê em lắm
Say mê cái dáng em đi, những ngón tay em cầm sách
Say mê giọng nói, những điều em chưa kịp nói
Và say mê cả nỗi buồn em giấu trong mắt rất lâu rồi

Ta thấy em xinh — mà đôi khi nghĩ rằng
Có lẽ vì ta không bao giờ chạm được tới em
Như ánh trăng trôi qua đầu ngón tay
Càng muốn giữ lại, càng không còn gì cả

Em đứng phía bên kia con đường
Bước chân nhẹ như chẳng chạm mặt đất
Ta chẳng dám tiến thêm một bước
Chỉ sợ làm em ngoảnh mặt đi

Bởi ta có được em đâu mà
Chỉ có thể đứng đây, nhìn em đi qua
Mỗi ngày một lần, hoặc một lần mãi mãi
Mỗi ngày một tiếc nuối — và không biết làm gì ngoài viết thơ

Nhìn em hạnh phúc mà ta lại buồn
Hạnh phúc ấy không có chỗ cho ta trong đó
Ta là người xem, không phải người được nhớ
Là chiếc bóng cuối ngày, không bao giờ lên tiếng gọi tên em

Đôi môi này của em luôn hạnh phúc hơn
Vì em có nụ cười, còn ta — chỉ có giấc mơ
Có một lần em ngoái lại nhìn, có thể
Nhưng giấc mơ thì thường không lặp lại bao giờ…

Ta đi về phía không em
Phía hoàng hôn chảy dài qua ngõ nhỏ
Để lại sau lưng một điều không gọi tên được
Chỉ biết — phía bên kia, em là tất cả của một thời ta yêu.

19h38p, ngày 14 tháng 10 năm 2025