Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày Hôm nay 16:48, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Đào Hồng Tử vào Hôm nay 16:51, số lượt xem: 13

Anh cứ nói đi, em ngồi đây chờ tiếng
của một người… từng ở lại rất lâu
dù chẳng có gì thiêng,
chỉ cần thật
như chiều lặng trên dốc nhỏ.

Kể em nghe đoạn đường mình đã bỏ
có chỗ nào anh ngoái lại… thấy đau?
Một lần thôi, em hứa không trách nữa
chỉ muốn biết
đã từng thương ra sao.

Mình từng trẻ
từng tin vào điều dễ
từng nghĩ gần là đủ để giữ nhau.
Nhưng hoá ra
không phải ai ở lại
cũng vì yêu – mà có khi… vì sợ.

Em từng buốt
không trách anh từng bỏ
Vì có khi chính em cũng chẳng hay
Tim không chết vì ai rời ai ở
chết vì mình quen cúi mặt… quá lâu.

Anh cứ nói đi
rồi im cũng được
Em vẫn ngồi đây
trong tiếng gió thổi qua đầu.