Thơ thành viên » Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành » Trang thơ thành viên » Giai đoạn 2023-nay » Lời ca gửi gió (1) » Lời ca gửi gió
Giây phút chia tay, tim chợt nghẹn ngào,
Khoé mắt cay cay, lệ cứ tuôn trào.
Muốn níu thời gian quay về giây cũ,
Muốn giữ tiếng cười còn mãi hôm nao.
Chuyến xe lăn bánh giữa chiều lộng gió,
Tiếng còi xa dần nghe nhói tận tim.
Người đi cúi mặt, người ở đứng lặng,
Một bóng quay lưng… thương nhớ im lìm.
Người ở lại nhìn theo màu áo cũ,
Cho đến khi xe khuất giữa dòng đông.
Ba lần bật khóc trong chiều xa vắng,
Khóc vì nhớ thương, khóc bởi chờ mong.
Khóc vì lo rằng nơi xa lạnh lẽo,
Có ai quan tâm những lúc buồn không?
Có ai lặng lẽ ngồi nghe tâm sự,
Như những ngày xưa vẫn cạnh bên lòng?
Một khoảng cách thôi mà dài đến vậy,
Sợi nhớ vô hình cứ mãi vấn vương.
Có lẽ bởi vì nơi kia tồn tại
Một chỗ dựa mềm cho những yêu thương.
Vậy mà giờ đây chỗ dựa thân thuộc
Lại cách xa nhau tận mấy tháng trời.
Chỉ ba tháng thôi mà sao dài quá,
Như cả mùa buồn phủ kín tim người.
Ba tháng ấy tính ra chừng chín chục,
Chín mươi ngày dài đếm mãi chưa qua.
Ngày thì tưởng ngắn, đêm dài thao thức,
Nỗi nhớ âm thầm cứ lớn dần ra.
Có những đêm khuya một mình lặng lẽ,
Ngồi ngắm mưa rơi ngoài khung cửa buồn.
Lòng mang bao nỗi niềm chưa dám nói,
Chỉ biết ôm riêng những phút cô đơn.
Người vốn nhạy cảm, hay lo, hay nghĩ,
Thì làm sao tránh được phút yếu lòng.
Một câu quan tâm cũng làm rơi lệ,
Một chút vô tình cũng hoá mênh mông.
Cảm xúc con người đâu ai giống nhau,
Mỗi trái tim đều mang riêng khoảng trống.
Có người mạnh mẽ giấu đau trong mắt,
Có người lặng im mà lòng nổi sóng.
Nỗi đau này biết ai người bù đắp?
Biết ai thay được cảm giác hôm nay?
Khi khoảng trời quen bỗng dưng thiếu vắng,
Khi một người xa, lòng mãi ngẩn ngây.
Nhưng rồi cũng có những lời an ủi,
Nhẹ như gió chiều chạm đến tim côi.
Có hai người bạn luôn luôn bên cạnh,
Dẫu chẳng gần nhau vẫn hiểu lòng người.
“Đừng nghĩ nhiều nữa, đừng buồn quá nhé,
Rồi thời gian kia cũng sẽ dịu dàng.
Hãy mạnh mẽ lên và luôn vui vẻ,
Mọi nỗi lo rồi cũng hoá nhẹ nhàng.”
Những lời chân thành giản đơn biết mấy,
Mà làm lòng như ấm lại từng đêm.
Như ánh lửa nhỏ giữa trời lạnh giá,
Soi trái tim buồn tìm lại bình yên.
Trái tim ấy biết yêu và biết nhớ,
Biết rung động nhiều trước những chia xa.
Biết quan tâm và âm thầm lo lắng,
Biết yếu mềm trong những lúc nhạt nhoà.
Nhưng sau tất cả những ngày thương nhớ,
Hãy mỉm cười dù nước mắt còn rơi.
Vì cuộc sống đâu chỉ toàn giông bão,
Sau cơn mưa rồi trời sẽ xanh thôi.
Thôi nhé tôi ơi, đừng buồn thêm nữa,
Đừng để âu lo phủ kín tâm hồn.
Hãy giữ cho mình niềm tin tươi sáng,
Để mỗi ngày qua đều đẹp và tròn.
Hãy sống vui lên, yêu thương nhiều hơn,
Mang nắng dịu dàng hong khô ký ức.
Rồi một ngày kia người đi trở lại,
Nụ cười đoàn viên sẽ đẹp vô ngần.
Ngày gặp lại nhau giữa trời xanh thẳm,
Có lẽ cả hai lại khóc thật nhiều.
Nhưng không còn là những dòng lệ nhớ,
Mà là giọt vui của những thương yêu.
20h-23h, ngày 13 tháng 5 năm 2026
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.