Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày 08/06/2026 02:14, số lượt xem: 69

Trái tim mang biết bao điều khác lạ,
Lúc vui cười rạng rỡ, lúc xót xa.
Có khi hạnh phúc nở thành hoa trước ngõ,
Có khi ưu phiền phủ kín những chiều xa.

Trái tim ấy đôi lần mang thương tích,
Chất chứa trong mình bao nỗi đắng cay.
Mệt mỏi đến từ những ngày lặng lẽ,
Từ những đêm dài thao thức trắng bàn tay.

Có những lúc dường như không ngủ được,
Bởi muộn phiền cứ lặng lẽ gọi tên.
Những cơn mệt bất ngờ như cơn gió,
Ghì vai người qua biết mấy đêm quên.

Bao câu chữ cứ âm thầm hiện đến,
Chảy trong đầu như nước chảy không ngơi.
Đêm càng khuya, lòng càng thêm trăn trở,
Nghĩ suy nhiều nên mắt chẳng chịu vơi.

Rồi một ngày cơn ốm vào rất khẽ,
Như lời nhắc từ thân thể hao gầy.
Mới hiểu rằng sau những lần gắng sức,
Có những điều cần dừng lại đôi giây.

Một khi những trận ốm đã có trong người,
Thì trái tim này biết phải gượng dậy thôi.
Tự nhắc mình qua những ngày mỏi mệt,
Để bình yên còn ở lại trong tôi.

Có phải những đêm dài còn thao thức,
Có phải vì thức khuya quá nhiều rồi?
Nên trái tim mang thêm phần mệt mỏi,
Và âm thầm chịu đựng những đơn côi.

Nhưng trái tim dù yếu mềm đến mấy,
Vẫn kiên cường trước giông gió cuộc đời.
Vẫn giữ lấy những yêu thương ở lại,
Vẫn tin vào ngày nắng đẹp đang tới nơi.

Bởi trái tim là nơi lưu giữ hết,
Mọi buồn vui của năm tháng con người.
Dẫu có lúc chông chênh và mỏi mệt,
Vẫn đập vì hy vọng, vẫn đập để yêu đời.