題韋盧集後

詩人不得見,
見詩如見人。
大山興寶藏,
獨鶴出風塵。
針芥易相感,
越胡難似親。
三唐千載後,
寂寞久無聞。

 

Đề Vi, Lư tập hậu

Thi nhân bất đắc kiến,
Kiến thi như kiến nhân.
Đại sơn hưng bảo tạng,
Độc hạc xuất phong trần.
Châm giới dị tương cảm,
Việt Hồ nan tự thân.
Tam Đường thiên tải hậu,
Tịch mịch cửu vô văn.

 


Vi: tức Vi Ứng Vật (755-832), nhà thơ Đường chịu ảnh hưởng của Đào Tiềm và Vương Duỵ.
Lư: Lư Chiếu Lân (637-690?), và Lư Đồng đều là nhà thơ Đường có tiếng. Ở đây không biết là tác giả muốn nói nhà thơ họ Đường nào.

 

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (3 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của (Không rõ)

Nhà thơ không thấy nữa,
Đọc thơ như thấy người.
Núi lớn đầy của quý,
Một hạc trong gió trần.
Kim, hạt cải dễ cảm,
Việt Hồ khó thân nhau.
Ba Đường sau ngàn năm,
Vắng vẻ tiếng thi nhân.

Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Trương Việt Linh

Khách thơ nào thấy nữa đâu,
Thấy thơ như thể thấy người nơi đây.
Non sâu kho báu chứa đầy,
Vút cao cánh hạc tung mây mịt mù.
Chung lòng thêm mến thêm ưa,
Kẻ Hồ người Việt khó đưa lại gần.
Sau Tam Đường đến ngàn năm,
Lòng thơ vắng ngắt ai bằng hai ông.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Lương Trọng Nhàn

Nhà thơ chẳng thấy mặt đâu,
Đọc thơ như thấy người xưa nơi này.
Non cao của quý chất đầy,
Một hạc trong gió trần bay trên đồng.
Kim, hạt cải nhỏ dễ cảm thông,
Việt Hồ cách trở bất đồng khó thân.
Tam Đường sau đến ngàn năm,
Đâu còn nghe tiếng thi nhân thuở nào.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời