Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Ai dể[1] ta mà ta nhại ai?
Công đâu chấp với kẻ vô loài.
Giàu vì phận, khó vì phận,
Khôn mặc người, dại mặc người.
Mềm gối cóc khô, mềm gối mãi.
Uốn lưng rùa mốc, uốn lưng dài.
Hãy còn ghê đứa anh hùng mãi,
Thớt mặt[2] nên, ngay mới gớm gai.


Theo Trình quốc công Nguyễn Bỉnh Khiêm thi tập (AB.635).

Bài này trùng với bài Tự thuật mục Nhàn ngâm chư phẩm trong Hồng Đức quốc âm thi tập.

Chú thích:
[1]
Coi thường, khinh dể (dễ).
[2]
Giơ mặt thớt, ý nói lì lợm, giả bộ nên ngay.


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]