Thơ » Việt Nam » Nguyễn » Ngô Nhân Tịnh » Thập Anh đường thi tập
Đăng bởi Vanachi vào 05/12/2018 16:51
孤舟入廣月初冬,
綠水悠悠客思濃。
龍母廟前紅葉落,
粵王臺上白雲封。
乾坤遺恨人何在,
今古流愁水自舂。
霜滿江天家萬里,
驚回旅夢五更鐘。
Cô chu nhập Quảng nguyệt sơ đông,
Lục thuỷ du du khách tứ nùng.
Long mẫu miếu tiền hồng diệp lạc,
Việt vương đài thượng bạch vân phong.
Càn khôn di hận nhân hà tại,
Kim cổ lưu sầu thuỷ tự thung.
Sương mãn giang thiên gia vạn lý,
Kinh hồi lữ mộng ngũ canh chung.
Thuyền con vào Quảng đầu mùa đông,
Sông xanh dài dằng dặc khiến cảm xúc khách thêm nồng.
Trước miếu Long mẫu, lá phong đỏ rơi rụng,
Trên đài Việt vương mây trắng phủ vây.
Đất trời còn lưu nỗi hận, mà nay người ở đâu?
Xưa nay nỗi sầu vẫn trôi như dòng nước chảy trào.
Đầy trời sương giăng, nhà xa vạn dặm,
Làm kinh giấc mộng người lữ thứ là tiếng chuông canh năm.
Trang trong tổng số 1 trang (3 bài trả lời)
[1]
Thuyền con vào Quảng đầu đông,
Nước xnh xui tứ khách nồng nàn khơi.
Đền Long mẫu lá đỏ rơi,
Phau phau mây trắng phong dài Việt vương.
Người đi, để mối hận trường,
Xưa nay nước chảy một đường về đông.
Nhà xa, sương ngập trời sông,
Chuông khua tỉnh giấc mơ mòng về quê.
Gửi bởi Lương Trọng Nhàn ngày 12/03/2019 20:42
Đã sửa 1 lần,
lần cuối bởi Lương Trọng Nhàn
vào 22/11/2019 17:17
Vào Quảng thuyền con đầu tiết đông,
Nước xanh xui khách hứng thêm nồng.
Trước đền Long mẫu lá rơi rụng,
Đài điện Việt vương mây trắng phong.
Người ở đất trời đâu mối hận?
Nỗi sầu kim cổ nước về đông.
Sương đầy trời đất nhà muôn dặm,
Đất khách tỉnh mơ chuông vẳng ròng.
Gửi bởi tôn tiền tử ngày 25/01/2026 10:17
Thuyền côi đến Quảng tháng đầu đông,
Sông biếc mênh mông nỗi nhớ nồng.
Lá thắm đầu đền Long mẫu rụng,
Mây xanh trên đỉnh Việt vương phong.
Đất trời để hận, người đâu tá?
Kim cổ trôi sầu, xuân nhuốm sông.
Trời bến sương giăng quê vạn lý,
Canh năm mộng khách tiếng chuông lồng.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.