擬古其五

生者為過客,
死者為歸人。
天地一逆旅,
同悲萬古塵。
月兔空搗藥,
扶桑已成薪。
白骨寂無言,
青松豈知春。
前後更嘆息,
浮榮安足珍。

 

Nghĩ cổ kỳ 5

Sinh giả vi quá khách,
Tử giả vi quy nhân.
Thiên địa nhất nghịch lữ,
Đồng bi vạn cổ trần.
Nguyệt thố không đảo dược,
Phù tang dĩ thành tân.
Bạch cốt tịch vô ngôn,
Thanh tùng khởi tri xuân.
Tiền hậu cánh thán ức,
Phù vinh hà túc trân!

 

Dịch nghĩa

Sống như khách bộ hành qua đường
Chết giống như người trở về
Trời đất khác chi quán trọ trần gian
Cùng chịu đau khổ như đám bụi trần
Con thỏ trong trăng mãi nghiền thuốc
Dâu xanh đã hoá thành củi khô
Xương trắng âm thầm biết nói gì
Cây thông xanh nào biết đến mùa xuân
Mọi việc trước sau gì cũng thở than
Công danh phú quý nào đâu bền vững, có đáng chi!

 

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 2 trang (11 bài trả lời)
[1] [2] ›Trang sau »Trang cuối

Ảnh đại diện

Bản dịch của Lê Nguyễn Lưu

Sống là khách qua ngõ
Chết là kẻ về nhà
Trời đất là quán trọ
Muôn đời bụi xót xa
Thỏ ngọc nghiền thuốc mãi
Dâu xanh hoá củi già
Xương trắng không buồn nói
Thông xanh mặc xuân qua
Việc đời luôn than thở
Bền chi sự vinh hoa!


Nguồn: Đường thi tuyển dịch, NXB Thuận Hoá, 1997
Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Hải Đà

Sống như khách lạ qua đường
Mai kia nằm xuống cố hương muốn về
Đất trời quán trọ lê thê
Muôn đời cát bụi não nề thương tang
Thỏ nghiền thuốc mãi trong trăng
Cành dâu xanh đã võ vàng củi khô
Lạnh lùng xương trắng co ro
Thông xanh nào có ước mơ xuân về
Trước sau đời ngẫm tái tê
Vinh hoa phú quí có gì đáng đâu!

Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Lão Nông

Sống ta là khách qua đường
Còn khi đã chết quê hương tìm về
Đất trời quán trọ lê thê
Trần gian cát bụi não nề xót thương
Cung trăng thỏ nghiện thuốc trường
Dâu xanh tàn tạ cây dường củi thâm
Xương màu trắng xóa lặng câm
Rừng thông xanh lá tưởng nhầm mùa xuân
Trước sau than thở ngàn lần
Công danh phú quý phù vân đáng gì

Vốn thạo nghề cầy cấy
Tính khí hơi ẩm ương
Nay vào chơi com.net
Đua đòi chút văn chương
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Ngọc Nhĩ

Sống là khách qua đường
Chết là khách hồi hương
Âm dương hai quán trọ
Hai đầu đều bi thương
Trăng lên rồi trăng lặn
Biển rồi lại thành nương
Xương trắng nằm câm lặng
Tùng xanh mặc nắng sương
Sống chết còn chán chường
Phù vinh nào có nghĩa?

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của mailang

Sống còn gửi, thác về rồi !
Thế gian quán trọ, vạn đời trần ai.
Thỏ trăng giã thuốc lâu dài,
Cành tang mấy chốc ra loài củi khô.
Lặng im xương trắng như tờ,
Tùng xanh từ thưở bao giờ biết xuân.
Xưa nay than thở vô ngần,
Vinh hoa phú quý là cần- đủ sao ?

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Lâm trung Phú

Người sống, khách đang qua,
Mất rồi trở lại nhà.
Đất trời, một quán trọ,
Chung kiếp bụi trần mà!
Thỏ nguyệt phải nghiền thuốc,
Dâu thành củi cỗi già.
Xương tàn đều trắng lặng,
Tùng chẳng đợi xuân ra!
Suốt kiếp cố than trách,
Phù vinh đủ quý à!

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Trần Trọng San

Sống là đi qua đường,
Chết là về quê hương.
Trời đất là quán trọ,
Bụi muôn đời đau thương.
Thỏ trắng còn giã thuốc,
Dâu đã thành củi tàn.
Xương trắng im không nói,
Thông xanh há biết xuân?
Than thở người sau trước,
Vinh hoa mau chóng tan!

tửu tận tình do tại
14.00
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Anh Nguyên

Sống là người khách qua đường,
Chết là người đã quê hương trở về.
Đất trời: quán trọ bên lề,
Muôn đời cát bụi đi về xót xa.
Thỏ đang nghiền thuốc cung Nga,
Dâu thần nay đã thành ra củi rồi.
Xương nằm không nói một lời,
Thông xanh nào biết đầy trời xuân sang.
Trước, sau, mọi việc đáng than,
Có gì quý báu cái sang hão huyền!...

13.00
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Nhất Nguyên

Kẻ sống chỉ là khách
Người chết mới thực về
Trời đất một quán trọ
Vạn vạn đời thương bi
Thỏ ngọc không giã thuốc
Gỗ thần thành củi khô
Xương trắng tịch không nói
Tùng xanh biết xuân về
Trước sau thêm than thở
Trân quý phù vinh chi.

Nhất Nguyên
14.00
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Nguyễn Minh

Người đang sống, như bộ hành đi mãi
Khi chết đi, như là trở về rồi
Đất với trời chỉ là quán trọ thôi
Thương xót đám bụi trần muôn đời khổ
Trong mặt trăng giã thuốc hoài, chú thỏ
Cây dâu xanh nay thành bó củi rồi
Xương trắng im không thèm nói một lời
Thông xanh cỗi há cảm xuân được chớ?
Việc trước sau cũng đều là than thở
Vinh hoa như bọt nước, quý gì?

13.00
Chia sẻ trên FacebookTrả lời

Trang trong tổng số 2 trang (11 bài trả lời)
[1] [2] ›Trang sau »Trang cuối