Thơ » Việt Nam » Nguyễn » Nguyễn Bá Nghi
Đăng bởi Vanachi vào 20/07/2008 11:13, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi tôn tiền tử vào 24/02/2020 16:47
Nhân sinh thiên địa nhất nghịch lữ[1],
Thôi công đâu rước lấy sự trần gian.
Như chiêm bao, như mây nổi, như sương tan,
Cơn đắc táng bi hoan[2] nằm đợi đó.
Vài chung hiền thánh bầu kim cổ,
Mấy khúc sơn hà túi gió trăng.[3]
Cuộc tẻ vui, vui tẻ cầm bằng,
Ai cõi thế chắc rằng không với có.
Kìa Vương Khải, Thạch Sùng[4] thuở nọ,
Dẫu đến nay tắc lưỡi[5] cũng là hư.
Làm chi giữ lấy khư khư.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.