Thơ » Việt Nam » Khuyết danh Việt Nam » Thơ cổ-cận đại khuyết danh » Truyện Vương Tường
Đăng bởi tôn tiền tử vào 11/12/2018 22:22
Từ giã xưa sau chửa hết lời,
Thềm hoa nường đã rén chân dời.
Mây tràn cung quế ba canh nguyệt,
Gió thốc cờ mao mấy dặm khơi.
Lãng uyển[1] xuân tàn tin én dứt,
Hành Dương[2] non thẳm chiếc nhàn khơi.
Ngân hà cách trở còn phen hợp,
Hồ Hán đôi phương biết mấy đời.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.