Thơ » Việt Nam » Khuyết danh Việt Nam » Thơ dân gian » Ca dao » Ca dao về lịch sử
Thơ » Việt Nam » Khuyết danh Việt Nam » Thơ dân gian » Vè, đồng dao » Vè địa danh, lịch sử, xã hội
Đăng bởi tôn tiền tử vào Hôm nay 01:25
Trời sinh thánh chúa muôn đời,
Thái bình lừng lẫy, nghiêng trời mười phương.
Mấy người chữ nghĩa văn chương,
Ngồi mà ngẫm được mọi đường rắp ra.
Mấy năm đói khát đã qua,
Bây chừ lại được thái hoà đường vui.
Nghĩ năm Mậu Tuất vừa rồi,
Nghiêng trời bạch lạng mấy hồi gian nguy.
Mấy năm kẻ bỏ người đi,
Thầy kia bỏ tớ, ai thì nhìn ai?
Mẹ con đi hết đông đoài,
Cha con bỏ chắc nào ai dám nhìn.
Trai thời bỏ vợ kìn kìn,
Gái ăn quà vụng không nhìn đến nhông.
Mấy người con mọn không bồng,
Mang ra bỏ giữa chợ đông mà về.
Ba đồng một bát cháo hoa,
Bốn đồng cơm nắm thật là quả cau.
Bà già mặt ủ mày chau,
Khám nhôm trộn lộn với rau trợ thầy.
Rau rong, rau bí, rau bầu,
Tầm tơi, hổ đất là rau lang già.
Rau roong, rau bí thái ra,
Luộc lên mà chấm nước cà thâm đen.
Ăn rồi củ chuối đào liền,
Nửa thì nấu cháo, nửa nghiền phơi khô.
Cầm bằng bữa thính, bữa hồ,
Có kẻ bán hết mọi đồ mà ăn.
Kẻ thì bán túi, bán khăn,
Người thì bán cả vòng vàng, hoa tai.
Người thì bán rựa, bán mai,
Người thì bán cả đồ dài, giống thâm.
Người thì bán bát, bán mâm,
Người thì bán cả cốn đâm, chày bàn...
Kẻ thì bán cửa, bán nhà,
Ngày thì hành khất, tối ra nằm chùa.
Bình thời trời lại được mùa,
Rồi viền mà gỡ rào vô trong nhà.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.