Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Sống thì con chẳng cho ăn,
Chết thì xôi thịt, làm văn tế ruồi.


Câu này có hai ý, một là cười người đời phi lý không lo hưởng thụ lúc còn sống mà cam chịu kham khổ, tiết kiệm, đến khi chết không hưởng thụ được nữa. Hai là trách lòng con cái lúc cha mẹ còn sống thì không hiếu thảo, đến khi chết thì cúng tế linh đình thực chất là cúng cha mẹ nhưng tự mình ăn.

Khảo dị:
Sống thì chẳng cho ăn nào,
Chết thì cúng giỗ mâm cao, cỗ đầy.
Lúc sống thì chẳng cho ăn,
Đến khi chết xuống làm văn tế ruồi.
Lúc sống thì chẳng cho ăn,
Để đến khi chết làm văn tế ruồi.
Sống thì người chẳng cho ăn,
Chết thì xôi thịt, làm văn tế ruồi.


[Thông tin 6 nguồn tham khảo đã được ẩn]