Thơ » Việt Nam » Khuyết danh Việt Nam » Thơ dân gian » Ca dao » Ca dao về quê hương, đất nước
Thơ » Việt Nam » Khuyết danh Việt Nam » Thơ dân gian » Vè, đồng dao » Vè địa danh, lịch sử, xã hội
Đăng bởi tôn tiền tử vào Hôm nay 13:31
Duyên hội ngộ may sao may khéo,
Khách tri âm đà khéo hẹn hò.
Cách xa nhau mấy bến đò,
Khi quen kẻ Hán người Hồ cũng quen.
Lời thề thốt quên quên nhớ nhớ,
Bức thư tình mở mở phong phong.
Bạn về có nhớ ta không,
Hai hàng châu lệ mượn cánh hồng gửi tin.
Bạn quen ta vóc gấm thêu nên,
Cảnh Đò Trai trên bộ dưới thuyền.
Mong cho xáp bạn liền liền ngược xuôi.
Xe phủ Đức tiếng còi đã thổi,
Trạm Quang Chiêm thư gửi đầy rương.
Mối tình không vấn mà vương,
Mái chèo giục bạn, dặn phường mau mau.
Làng Yên Phú bên kia xộn rộn,
Xã Vân Chàng bên ấy xôn xao.
Bạn ơi bặt bặt cơn sào,
Cho ta gặp gỡ anh hào từ đây.
Đê mới đắp càng ngày càng vững,
Cống mới xây càng cứng càng bền.
Vui tình vui cảnh vui duyên,
Vui nơi tri ngộ, vui thuyền em sang.
Yên Cư vui vẻ một làng,
Non Hồng là ngãi, sông Lam là tình.
Đồn Chợ Chế trong đình ngoài quán,
Xóm Dò Nha kẻ hát người đàn.
Xuống đò câu chuyện giải bàn,
Bạn ơi bặt bặt khoan khoan mái chèo.
Đồn chợ Củi đèn treo sáng chói,
Lúc năm canh gió thổi lạnh lùng.
Hai ta một gánh tình chung,
Ai lên kẻ Rạng ta cùng lên theo.
Đèn Bến Thuỷ ai treo lấp loáng,
Sáng mai đò kẻ vãng người lai.
Tình riêng ai cũng như ai,
Tình trong có nhớ nghĩa ngoài hay chăng?
Dù chợ Nghệ xa chừng ngàn dặm,
Khách tương phùng nhớ bạn tương tri.
Dẫu rằng bận việc chi chi,
Mười phiên chợ Nghệ em đi cả mười.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.