Thơ » Việt Nam » Khuyết danh Việt Nam » Thơ dân gian » Vè, đồng dao » Vè châm biếm thói hư tật xấu
Đăng bởi tôn tiền tử vào Hôm nay 22:54
Chữ rằng “hoặc thế vu dân”,
Luật vua nghiêm cấm khi quân lăng loàn.
Trần đời: giữ mực dương gian,
Thiên tào, địa phủ, ai bàn chớ nghe.
Làng ta mắc bợm “ba que”,
Những người không biết đem về mà nuôi.
Cha con nhà nó cũng người,
Nó ở trần đời sao biết Diêm vương?
Thông minh thì ngự ngai vàng,
Ai làm không phải, tội mang vào mình.
Chữ rằng “hách trạc anh linh”,
Thờ thần bái tạ thì mình phải kiêng.
Chấp chi con trẻ thiếu niên,
Mở mồm nói dại mất tiền thêm lo.
Thầy thì nên kiếm con bò,
Để cho thầy rạp, đừng cho vào làng.
Số chi? Số đồ khoai lang,
Đến ve o Loãn phỉnh làng ăn cheo.
Những người đánh mõ kêu seo,
Làng đến cũng hỏi một điều mần răng?
Nát phong thổ lại hư dân,
Nghiệm như Tạp Phúc cái năm vừa rồi.
Khi đầu nói tiên trên trời,
Sai xuống hạ giới, giúp người trợ nhân.
Đến thời yểm hết vị thần,
Sai âm binh tướng tra dân, có gì.
Đến khi nó bỏ nó đi,
Xã dân xao xác: thần thì ở đâu?
Làng ta bởi tại khi đầu,
Cũng vì cô Loãn đem nhau về làng.
Về thì chạy dọc chạy ngang,
Như chó tháng bảy khắp làng không sai.
Những người không biết, khen hay,
Già sáu mươi tuổi nằm ngày nằm đêm.
Chữ rằng “bất hiếu hữu tam”,
Nó giao cho “ấy”, cứ thàm mà đi.
Làng ta có một ông tri,
Hèn nằm một chỗ, việc thì mặc ai.
Họ Đoàn thì có một ngài,
Nó đoán cho chết chỉ ngồi mà lo.
Cố Tựu thì nhủ: “đ... bò”,
Cố Hiệp nó lại giác cho có gì.
Thằng Côi đói lại ra đi,
Không ai dồn giục, phình thì khái ăn.
Ông xã thì chạy xun xoăn,
Bước dùng bước thẳng khi “thằng” khi “ông”.
Anh Cu thì lại phải lòng,
Lấy một lá số để phòng con nuôi.
Anh xã con nhà mồ côi,
Cha thời thác sớm, mẹ nuôi đến già.
Khói hương phụng sự ông bà,
Mồng năm ngày Tết ai mà gánh nguy.
Anh Khuyến đói đã ra đi,
Để cho anh Đém chịu thì bình lương.
Lại thêm một nỗi chắt Khương,
Bỏ đời sang đạo kiếm đường đi xa.
Giừ còn một chút mẹ già,
Để cho đĩ Thuật với nhà bếp cô.
Đừng khinh xã Tợu lo co,
Khoai ngô quanh vụ lúa bồ hẩm đen.
Xã Đền rủ chắc đi Sen,
Bắt chồn đập bụi một phen, lui về,
Việc gì là việc làm thuê,
Làm như cu Tại trở nghề đi buôn,
Bưởi bòng của nỏ mấy muôn,
Khi vui thì gánh, khi buồn thì thôi...
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.