Thơ » Việt Nam » Khuyết danh Việt Nam » Thơ dân gian » Vè, đồng dao » Vè châm biếm thói hư tật xấu
Đăng bởi tôn tiền tử vào Hôm qua 00:32
Công anh chọn vợ ba mùa,
Trở về lại lấy vợ thừa người ta.
Anh đem vợ về nhà,
Nom vợ già hơn mẹ.
Nom lên mặt mẹ,
Thấy mẹ trẻ vợ già.
Sinh một chút con ra,
Mặc lòng anh nhai mớm.
Anh không nhai thì gớm,
Anh không mớm thì thương.
Khi việc họ việc đương,
Anh nhận lấy miếng xương,
Trao miếng mềm cho vợ.
Gặp khi dang dở,
Khách khứa đến nhà.
Hỏi: “Chị ấy đâu ta?
Để bà già ẵm cháu!”
Tay xách cái cạu,
Ra hái rau thơm.
Trở về bắc cơm,
Cho bạn ăn kẻo mệt.
Ăn rồi mới biết:
Răng rụng đi rồi.
Giữ còn lợi mà thôi,
- “Tôi cũng buồn cho bạn!”
Gái tơ anh không kén,
Sao anh lấy vợ già?
Trầm đường tại “số” sinh ra!
Mình anh xoay xở,
Ra đường ra chợ,
Bạn hỏi: “Vợ anh?”
Ấm ớ lùng quanh:
“Bà con tôi mượn!”
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.