Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Cơ trời tai biến sinh ra,
Để cho thiên hạ gần xa nhọc lòng.
Nam, bắc, tây, đông,
Tiếng đồn “hùm” đã dậy.
Nghe “cụ” mới uốn vai,
Cây trên rừng lá rụng.

Giáo mác lủng ngủng,
Chen chúc lộn nhau.
Chân trước mắt sau,
Gối run mồm đuổi.

Xã làm một buổi,
Giừ khái bạt thần hồn.
Nhờ thiên địa núi non,
Nhờ thần kỳ phong thổ.

Hùm kia cứng cổ,
Giáng phót lọt vào vòng.
Ông cai khoán đi thông,
Chạy lông gà phơi phới.
Cả đuôi đến lưỡi:
Sáu thước rõ ràng,
Giết con hùm này cho thấu minh quang.


Để trừ nạn hổ làm hại tính mạng nhân dân và súc vật, những làng ven rừng núi trước đây thường tổ chức những hội vây hổ. Hội có khoán ước (điều lệ) khá nghiêm. Mỗi lần có hổ về, dân các xóm theo hiệu lệnh truyền đạt, phải tức tốc mang giáo mác và lưới ra vây bọc rồi chờ lúc hổ mỏi mệt thì xông vào giết chết. Tất cả mọi người trong hội đều tham dự: kẻ đốt đuốc, người reo hò, gia đình các trai tráng thì đưa cơm nước v.v... làm nhộn nhịp cả núi rừng. Có khi một cuộc vây hổ lôi cuốn đến hàng ngàn dân. Ngoài ra còn có những khách thập phương đến xem và khuyến khích, họ lũ lượt đến, lũ lượt đi y như ngày hội. Nông dân miền núi vẫn quen gọi những ngày vây hổ là những ngày hội núi. Những ngày hội núi là những ngày mà tinh thần quần chúng căng thẳng, nhưng cũng là những ngày rất vui.

Bài này miêu tả cuộc vây hổ (ở Nghệ An quen gọi là “dủ khoái”) của dân vùng Châu, huyện Quỳnh Lưu, tỉnh Nghệ An. Tác giả cố sức làm nổi bật tinh thần tập thể, tinh thần kỷ luật, đồng thời nêu cao tinh thần thượng võ à truyền thống của nông dân Việt Nam.

[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]