Thơ » Việt Nam » Khuyết danh Việt Nam » Thơ dân gian » Vè, đồng dao » Vè địa danh, lịch sử, xã hội
Đăng bởi tôn tiền tử vào Hôm nay 19:37
Cơ trời tai biến sinh ra,
Để cho thiên hạ gần xa nhọc lòng.
Nam, bắc, tây, đông,
Tiếng đồn “hùm” đã dậy.
Nghe “cụ” mới uốn vai,
Cây trên rừng lá rụng.
Giáo mác lủng ngủng,
Chen chúc lộn nhau.
Chân trước mắt sau,
Gối run mồm đuổi.
Xã làm một buổi,
Giừ khái bạt thần hồn.
Nhờ thiên địa núi non,
Nhờ thần kỳ phong thổ.
Hùm kia cứng cổ,
Giáng phót lọt vào vòng.
Ông cai khoán đi thông,
Chạy lông gà phơi phới.
Cả đuôi đến lưỡi:
Sáu thước rõ ràng,
Giết con hùm này cho thấu minh quang.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.