Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Đèn cầu tàu cái xanh cái đỏ,
Đèn Cây Gõ[1] cái tỏ cái lu.
Nước ròng bỏ trái mù u[2],
Lỗi duyên cạo trọc đi tu chùa Bà[3].


Chú thích:
[1]
Vùng đất Cây Gõ xưa, nay thuộc phường 6 và 9, quận 6, TP Hồ Chí Minh. Vùng đất này có nhiều cây gõ, loài cây gỗ lớn cao đến 30m, hiện còn trong Thảo Cầm Viên, dinh Thống Nhất hay trên các đường Hoàng Văn Thụ, Mạc Đĩnh Chi, Nguyễn Đình Chiểu. Khi viết về Cây Gõ, Trương Vĩnh Ký chú thích “Cây Gõ là cầu trong Phú Lâm”, ngày nay là cầu trên đường Minh Phụng, bắc qua rạch Lò Gốm được đúc năm 1924. Trên đường Minh Phụng gần đình Bình Tiên nay vẫn còn chợ Cây Gõ.
[2]
Mù u: Mù u là một loài cây quen thuộc ở vùng ven biển và nông thôn Việt Nam, đặc biệt phổ biến tại Nam Bộ và miền Trung. Cây mù u có thân gỗ, tán rộng, lá xanh đậm, hoa nhỏ màu trắng, toả hương nhẹ. Quả mù u hình tròn, khi chín có màu vàng nâu, bên trong chứa hạt giàu dầu. Mù u được trồng nhiều để lấy bóng mát và chắn gió ven biển. Hạt mù u ép ra dầu, gọi là dầu mù u, thường được dùng trong dân gian để bôi ngoài da, chăm sóc tóc và làm dược liệu. Với giá trị kinh tế và y học truyền thống, cây mù u không chỉ gắn bó với đời sống sinh hoạt mà còn phản ánh tri thức dân gian về việc tận dụng cây cỏ thiên nhiên của người Việt.

Hoa và quả mù u
Hình: Hoa và quả mù u

[3]
Chùa Bà (hay miếu Bà) thường chỉ các đền, miếu thờ vị nữ thần, phổ biến nhất là Bà Thiên Hậu Thánh Mẫu của người Hoa.


[Thông tin 2 nguồn tham khảo đã được ẩn]