Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thể loại khác (thơ)
Thời kỳ: Trung đại

Đăng bởi tôn tiền tử vào 25/05/2025 21:33

Hò rao:
Gặp em đây dường như cá nọ gặp mồi,
Bấy lâu nghe tiếng, đứng ngồi không yên.

Gái:
Em là phận bạc vô duyên,
Bấy lâu huê búp, giữ nguyên chờ chàng.

Trai:
Thật là nhơn nghĩa đượm tràn,
Ngày nay phỉ nguyện tôi với nàng vầy đôi.

Gái:
Mình có thương tôi, thương cho thiệt, bớ mình ôi!
Tiết trinh phận gái, thân tôi phải thờ.

Trai:
Đôi ta giao nghĩa bất ngờ,
Lòng ưa dạ muốn còn chờ mẹ cha.

Gái:
Để tối em về thưa lại với mẹ cha,
Ý tứ em dọ thử, coi ra thể nào.

Trai:
Lời vàng em đã tỏ vào,
Anh đây chờ đợi, lẽ nào lịnh trên.

Gái:
Giữa đây cô bác hai bên,
Vợ chồng đạo trọng, chẳng nên hững hờ.

Trai:
Em ôi, em chớ nghi ngờ,
Anh là quân tử, bao giờ cuồng điên.

Gái:
Phận em là gái phải giữ cho nguyên,
Như đường lụa trắng, hầu kết duyên với chàng.

Trai:
Em là người giữ ngọc gìn vàng,
Hôm nay hứa chắc, muôn ngàn không quên.

Gái:
Anh ôi phận gái hư nên,
Trong khi còn nhỏ, mới lớn lên vẹn gìn.

Trai:
Gái như nàng rất đáng bực chung tình,
Vẹn niềm tiết hạnh, anh quyết cưới cho đặng mình mới nghe.

Gái:
Đôi lứa mình ông Tơ vận, bà Nguyệt xe,
Lương duyên túc đế, thốn phòng the giao hoà.

Trai:
Ngày nào chung hiệp một nhà,
Cùng nhau phỉ dạ, vọng hoà bấy lâu.

Gái:
Nước ròng cồn dựt quá sâu,
Cù lao sanh dưỡng, phải âu cho tròn.

Trai:
Nói dấu chi em, bấy lâu thương tưởng hao mòn,
Hằng đệm vọng vái, vuông tròn lương duyên.

Gái:
Ấy là thiên số tiền khiên,
Khiến lòng mơ tưởng, thành duyên sau nầy.

Trai:
Chừng nào loan phụng hiệp bầy,
Tấc lòng khô héo, rưới đầy hột sương.

Gái:
Gái thì như hoa lý dạ hương,
Mùi thơm ong bướm, nhưng thương mình chàng.

Trai:
Chỉ tay thề trước mặt nàng,
Mấy lời em tỏ, khắc bảng vàng treo cao.

Gái:
Cha mẹ em thì bần tiện không sang,
Sợ phụ mẫu chê không xứng đáng, mà em mang tiếng đời.

Trai:
Chữ lương duyên thiên số hỏi tại trời,
Mẹ cha tùng bởi, ý thời của con.

Gái:
Đêm thu nhìn bóng trăng non,
Sợ khi cách biệt, thon von tấm lòng.

Trai:
Tối anh về lăn lộn loan phòng,
Thương hình tướng bóng, ròng ròng luỵ rơi.

Gái:
Phải chi em đặng thảnh thơi,
Am vân tới đó, lòng phơi lạy cầu.

Trai:
Chừng nào loan phụng giao đầu,
Giờ nệm nghiêng gối chích, em để sầu cho qua!

Gái:
Mấy lời anh than thở xót xa,
Lần hồi sẽ tới đôi ta đặng gần.

Trai:
Mấy lời vàng đá phân trấn,
Vái trên trời đất, quĩ thần chứng tri.

Gái:
Tình thương lai láng sầu bi,
Thân em bồ liễu, xiết chi nỗi buồn!

Trai:
Bấy lâu anh rầu bạn nên lưu lạc luông tuồng,
Hôm nay gặp gỡ, gỡ tấm vải buồn nơi tim nhau,

Gái:
Nghe mấy lời anh nói, luỵ nhỏ thầm than,
Thương nhau nên bởi không an tấm lòng.

Trai:
Nghe qua luỵ đổ ròng ròng,
Vái cho bà Nguyệt, xe sợi chỉ hồng đôi ta.

Gái:
Bây giờ tôi hỏi thiệt anh Ba,
Thương em để dạ, đừng qua lậu tình.

Trai:
Đôi ta gá nghĩa thình lình,
Vả như vạn thọ gặp bình nước tiên.

Gái:
Em thương anh chứng có thượng thiên,
Cùng nhau hiệp mặt, mới yên tấm lòng.

Trai:
Vái cho bà Nguyệt ông Tơ Hồng,
Xe đội ta cho chắc, kết lòng thới an.

Gái:
Làm cho trọn đạo gia công,
Thương nhau ghi tạc đừng mang lấy sầu.

Trai:
Đôi ta gá nghĩa lần đầu,
Như kim châm dạ, ai hầu xót chua.

Gái:
Thương nhau đừng tính hơn thua,
Vả như đen bạc, mà mua tấm lòng.

Trai:
Ngó lên đầu tóc hai vòng,
Thấy nàng yểu điệu chạnh lòng thêm thương.

Gái:
Nước còn khi lớn khi ròng,
Gẫm em với bạn lương khương quá chừng.

Trai:
Trời mưa nhỏ giọt không ngừng,
Đôi ta còn nhỏ đang chừng nhớ thương.

Gái:
Mười giờ xe lửa lại Trung Lương,
Đôi ta bước xuống cội dương khóc ròng.

Trai:
Tay bưng quả nếp vô phòng,
Thắp hương cầu vái: chữ bá tòng cầu hôn.

Gái:
Chữ rằng hoạ phước vô môn,
Giàu sang dễ kiếm, người khôn khó tìm.

Trai:
Tàu ra khỏi bến sợ chìm,
Đôi ta sợ nỗi mất niềm phu thê.

Gái:
Hiu hiu gió thổi bờ đê,
Cửa nhà bỏ phế, mảng mê lời chàng.

Trai:
Bởi vì duyên nợ của nàng,
Đôi ta gá nghĩa bạn vàng cho yên.

Gái:
Em có chồng như ngựa có yên,
Anh đà có vợ như chim quyên nhập bầy.

Trai:
Đôi ta mới đặng sum vầy,
Cũng như chim nhạn nhập bầy kêu sương.

Gái:
Em xa chàng thiên hạ đều thương,
Ngó lên trời vần vũ, bốn phương xây vần.

Trai:
Dầu cho lạc Tấn qua Tần,
Thương ai cũng để dành phần thương em.

Gái:
Nghe qua luỵ đổ ướt mem,
Chồng Nam vợ Bắc ai đem mối sầu.

Trai:
Muốn cho phụng lại giao đầu,
Vợ chồng sum hiệp bắc cầu cũng xa.

Gái:
Việc này cũng tại mẹ cha,
Cho nên đũa ngọc mới xa mâm vàng.

Trai:
Phải chi anh lên thấu Ngọc Hoàng.
Đặng coi sổ bộ, duyên nàng về đâu

Gái:
Tay cầm nhành quế để kế nhành dâu,
Thương anh để dạ có đâu lậu tình.

Trai:
Chẳng viếng thăm nàng nói bạc tình,
Còn viếng thăm, cha mẹ đánh mình đau tôi.

Gái:
Em thương anh lắm anh ôi,
Sao anh tính việc lôi thôi chữ tình.

Trai:
Đón ngang đường tắt, anh hỏi gắt chung tình,
Liễu xa mai, mai xa liễu, tôi xa mình tại ai?

Gái:
Cây oằn vì bởi trái sai,
Xa chàng vì bởi ông mai ít lời.

Gái:
Vắn tiếng tăm kêu chẳng thấu trời,
Hỏi thăm duyên nợ, đổi dời tại ai.

Gái:
Thương chàng luỵ đổ láng lai,
Làm thơ không biết cậy ai đem chàng.

Trai:
Mù u gốc rễ ăn bằng,
Xin nàng chắc dạ, hai đàng gắng công.

Gái:
Đêm ngày sầu tưởng nhớ mong,
Chờ cho trời tối đêm đông đặng về.

Trai:
Ngày nay hiệp mặt giao kề,
Còn lo một nỗi nặng nề công lao.

Gái:
Chữ rằng bằng hữu chi giao,
Em đây chàng đó làm sao bỏ chàng.

Trai:
Anh đến đây quyết có một mình nàng,
Trao thân gởi phận, bạn vàng còn đây.

Gái:
Tơ hồng nay đã về ta,
Bà Nguyệt ở lại xe dây hai đứa mình.

Trai:
Đạo phu thê em giữ trọn tình,
Nằm đêm thương nhớ một mình đêm khuya.

Gái:
Dầu cho trời đất phân chia,
Đôi đứa mình như khoá vào chìa đừng rơi!

Gái:
Xa mình tôi thở chẳng ra hơi,
Chồng Nam vợ Bắc trời ơi là trời.

Trai:
Cả tiếng kêu chẳng thấu ông trời,
Đôi ta gá nghĩa ở đời đặng không.

Gái:
Từ rày người nghĩa hết trông,
Nàng có chồng qua có vợ, còn mong việc gì.

Trai:
Trời mưa nhỏ giọt bụi mì,
Anh đà có vợ, sao không nói việc gì cho em hay.

Trai:
Nàng đừng có vội bắt tay,
Để về thưa lại, phụ mẫu hay rầy rà.

Gái:
Mưa sa nhỏ giọt đọt cà,
Làm sao cho đặng phụ mẫu già nuôi chung.

Trai:
Thấy em hữu sắc anh ưng,
Choàng tay qua cổ anh hôn đỡ lòng.

Gái:
Cho hay nhơn việc đạo đồng,
Trực mình ngó thấy trong lòng xót xa,

Trai:
Kính lời về thăm má với ba,
Còn nàng mai mốt, sẽ qua thăm nàng.

Gái:
Đôi ta kết tóc đá vàng,
Phòng không thương nhớ, đợi chàng không yên.

Trai:
Đầm đầm luỵ nhỏ thâm bâu,
Đêm nằm thương nhớ về duyên vợ chồng.

Gái:
Bấy lâu xa cách não nồng,
Ngày nay gặp mặt vợ chồng mới thương.

Trai:
Ban ngày đang nắng, tối lại dầm sương,
Công tôi lao khổ, nàng thương không nàng.

Gái:
Nghe than luỵ nhỏ đượm tràn,
Trách ai bạc ác bạn vàng mới xạ.

Trai:
Lìa cây lìa cội, bao nỡ lìa hoa,
Lìa người bạc ái, đôi ta đừng lìa.

Gái:
Trách ai bẻ khoá vặn chìa,
Đôi ta mới gặp lại lìa nhau xa.

Trai:
Nước ròng trong ngọn chảy ra,
Bởi vì cha mẹ ham nơi chỗ giàu.

Gái:
Đứng một bên xâu chuỗi lên màu,
Trách lòng người nghĩa ham giàu bỏ em.

Trai:
Làm thơ chẳng biết cậy ai đem,
Cậy cùng chim nhạn, đưa em kẻo buồn.

Gái:
Nước đâu cũng chảy từ nguồn,
Thương anh nên nỗi, như tuồng ốm đau.

Trai:
Em đau em hết cũng mau,
Hết cơn thảm khổ cùng nhau vui vầy.

Gái:
Giúp nhau trong lúc hội nầy,
Bấy lâu cui cút, nay sum vầy hiệp duyên.

Trai:
Bước chơn đi xuống thuyền quyên,
Khen thay bà Nguyệt vẽ duyên chi vầy.

Gái:
Nghĩ thôi nước mắt nhỏ đầy,
Làm cho duyên nợ bấy chầy rồi xa.

Trai:
Đêm nằm hột luỵ nhỏ sa,
Ngày nay mới biết cô Ba thương mình.

Gái:
Mình giữ được chữ hiếu còn thiếu chữ tình.
Đạo chồng nghĩa vợ sao mình vội vong.

Trai:
Đôi ta lận đận long đong,
Vì tình nhớ nghĩa ở trong thơ nầy.

Gái:
Xem thơ nước mắt nhỏ đầy,
Thương em đừng gởi thơ nầy làm chi!

Trai:
Nghe qua luỵ nhỏ lâm li,
Hai đứa mình chồng vợ, sợ chi tiếng đời.

Gái:
Bấy lâu người nghĩa dập dồn,
Đôi mình chồng vợ, ai dồn mặc ai.

Trai:
Đôi ta như cúc với mai,
Ngày nay vì nợ, sợ mai nó tàn.

Gái:
Đến đây em quyết có một chàng,
Thấy anh có nghĩa, đá vàng em thương.

Trai:
Phụng hoàng đậu chót ngọn dương,
Thấy em lao khổ, náu nương đợi chờ.

Gái:
Bấy lâu nhơn nghĩa còn thờ,
Em đây lỡ vận, đợi chờ duyên anh.

Trai:
Phòng không hiu hắt lạnh tanh,
Tương tư, sầu muộn, cơm canh đặng nào.

Gái:
Vào ra vắng vẻ phòng đào,
Thương nhau hết dạ ai vào chàng ôi!

Trai:
Bạc tình nó trắng như vôi,
Gẫm tôi với bạn, xứng đôi quá chừng.

Gái:
Bước đi ba bước lại ngừng,
Đôi ta ở vậy, cầm chừng đợi nhau.

Trai:
Thương anh phải nghĩ trước xem sau,
Nhớ thương bạn nghĩa, anh trao đôi lời.

Gái:
Đôi ta lao khổ ở đời,
Đừng nghe lời xấu đổi dời thiệt hơn.

Trai:
Đũa vàng đầu bịt đầu sơn,
Mấy lời bạn nói, cám ơn quá chừng.

Gái:
Đôi ta nay sum hiệp rất mừng,
Mẹ cha dục dặc nửa mừng nửa lo.

Trai:
Chim chuyền nhành ớt líu lo,
Sầu ai nên nỗi ốm o gầy mòn.

Gái:
Gặp nhau đây mới chắc chàng còn,
Năm Thìn trời bão, khóc mòn con ngươi.

Trai:
Tuổi nàng đã chẳng hai mươi,
Tuổi tôi hăm mốt tốt tươi quá chừng.

Gái:
Đôi ta sum hiệp cũng mừng,
Đây xa nhân ngỡi, như gừng xát gan.

Trai:
Nàng thương qua cho mấy cho than,
Bằng anh thương lại, tàu Nam Vang chê đầy.

Gái:
Ngày nay mới đặng sum vầy,
Biết em mấy tuổi, rước thầy bói khoa.

Trai:
Ôm lòng sầu khuya sớm vào ra,
Tai nghe trống điểm canh ba nhớ nàng.

Gái:
Từ đây một thiếp một chàng,
Những điều cay đắng, hai đàng chia nhau.

Trai:
Thương nàng qua ốm qua đau,
Cơm ăn chẳng đặng, cháo rau thấy nào!

Gái:
Nghe anh than tâm ruột như bào,
Vì em mà anh đau đớn, ruột xàu héo don.


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]