Thơ » Việt Nam » Hậu Lê, Mạc, Trịnh-Nguyễn » Đinh Nho Hoàn » Mặc Ông sứ tập
亭絕廛囂山絕塵,
從天落下浴粼粼。
熏風掠署甍希夏,
嫩浪翻花檻遍春。
幽陪荔枝煙十里,
清光天繪月三分。
登臨不是從吾欲,
吾憶吾民且念民。
Đình tuyệt triền hiêu sơn tuyệt trần,
Tòng thiên lạc hạ dục lân lân.
Huân phong lược thự manh hy hạ,
Nộn lãng phiên hoa hạm biến xuân.
U bội lệ chi yên thập lý,
Thanh quang thiên hội nguyệt tam phân.
Đăng lâm bất thị tòng ngô dục,
Ngô ức ngô dân thả niệm dân.
Đình cách tuyệt nơi phố chợ ồn ào, núi cách tuyệt mọi bụi bặm,
Ngôi đình như rơi từ trên trời xuống, tắm mình giữa sóng nước lăn tăn.
Gió nam nhẹ lướt, con manh như mong mùa hè,
Sóng xanh tung bọt hoa, khắp các bậc cửa đều mùa xuân.
Rặng vải sai quả, khói mờ lan dài mười dặm,
Lầu Thiên Hội thoáng mát, trăng đã lên cao trên nền trời.
Lên lầu không phải để vui thú cho mình,
Chỉ là muốn lên cao để nhớ nghĩ đến dân ta.
Trang trong tổng số 1 trang (4 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi DNH ngày 22/04/2017 14:06
Đã sửa 3 lần,
lần cuối bởi DNH
vào 03/05/2017 11:30
Bụi trần cách núi, phố xa đình
Soi bóng trên cao xuống nước xanh
Gió thổi con manh chờ hạ thắm
Sóng tung hoa bọt đón xuân thanh
Khói mờ rặng vải hương lan toả
Trăng tỏ lầu thiên cảnh thái bình
Đâu phải lên lầu do thích thú
Thâm tâm chạnh nghĩ đến dân mình
Gửi bởi Đinh Tú Anh ngày 11/12/2017 20:55
Đình, núi cách xa chốn bụi trần
Đình như rơi xuống nước ngang chân
Gió nam nhẹ lướt, manh mong hạ
Sóng biếc tung hoa, cửa ngóng xuân
Rặng vải quả sai, mờ khói toả
Lầu Thiên Hội mát, rạng trăng ngần
Lên lầu đâu phải vì vui thú
Là muốn lên cao để nghĩ dân.
Gửi bởi Lương Trọng Nhàn ngày 06/04/2019 04:36
Đã sửa 1 lần,
lần cuối bởi Lương Trọng Nhàn
vào 08/11/2019 20:18
Đình cách chợ non xa bụi trần,
Đình cao soi bóng nước lăn tăn,
Mong mùa hè nhẹ gió nam lướt,
Khắp cửa sóng hoa đều vẻ xuân.
Mười dặm vải sai lan rộng khói,
Thoáng lành Thiên Hội trăng cao dần.
Lên lầu chẳng phải riêng vui thú,
Lên cao để nhớ nghĩ về dân.
Gửi bởi Vanachi ngày Hôm nay 08:12
Trên trời xuống tắm giữa dòng ngân,
Đỉnh núi cách xa chốn bụi trần.
Phảng phất gió nam trời tưởng hạ,
Tung hoa sóng biếc cửa đều xuân.
Vải sai, khói toả lan mười dặm,
Lầu thoáng trăng lên sáng mấy phần.
Chẳng phải trèo cao do ý thích,
Nhớ dân lên để nghĩ về dân.
Bình luận nhanh 1
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.