Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Dưới đây là các bài dịch của Huyền. Tuy nhiên, Thi Viện hiện chưa có thông tin tiểu sử về dịch giả này. Nếu bạn có thông tin, xin cung cấp với chúng tôi tại đây.

 

Trang trong tổng số 18 trang (174 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [6] [7] [8] [9] [10] [11] [12] ... ›Trang sau »Trang cuối

Ảnh đại diện

Tự Củng Lạc chu hành nhập Hoàng Hà tức sự, ký phủ huyện liêu hữu (Vi Ứng Vật): Bản dịch của Huyền Lâm .

Nước biếc non xanh hướng tới đông
Đông nam núi rộng một dòng sông
Mịt mùng cây lạnh trời xa thẳm
Quạnh quẽ chiều hôm sóng chập chồng
Một xóm cô đơn trên bến vắng
Nhạn buồn đơn lẻ liện từng không
Lạc Kiều nhắn bạn ngày xưa cũ
Chẳng buộc thuyền neo chẳng trói lòng


Ảnh đại diện

Ký Lý Đảm, Nguyên Tích (Vi Ứng Vật): Bản dịch của Huyền Lâm .

Năm trước hoa đào nói biệt nhau
Năm nay lại nở tựa hôm nào
Việc đời man mác không lường được
Mượn giấc xuân buồn gác nỗi đau
Tật bệnh liên miên buồn nhớ ruộng
Lưu vong, hưởng lộc thẹn dường bao
Nghe ông muốn đến thăm bè bạn
Trăng sáng lầu tây mấy độ vào


Ảnh đại diện

Đăng Nhạc Dương lâu (Đỗ Phủ): Bản dịch của Huyền Lâm

Động Đình xưa nghe tiếng
Nay dược viếng Nhạc Dương
Đông Nam chia Ngô Sở
Ngày đêm rạng đất trời
Người thân không han hỏi
Già bệnh với thuyền côi
Giặc Bắc gây chinh chiến
Bên hiên lệ sụt sùi


Ảnh đại diện

Đằng Vương các (Vương Bột): Bản dịch của Huyền Lâm

Bên sông cao ngất gác Đằng Vương
Ngọc gấm chuông ngân múa hát thường
Cột vẽ thành Nam mây chạm nóc
Trời Tây rèm cuốn giọt mưa tuông
Trên đầm lãng đãng mây in bóng
Mấy độ thu tàn thay đổi luôn
Con chúa ngày xưa nay đâu nhi?
Trường giang phía trước vẫn xuôi nguồn


Ảnh đại diện

Lâm giang tiên (Dương Thận): Bản dịch của Huyền Lâm

Cuồn cuộn trường giang xuôi biển đông
Anh hùng sóng bạc cuốn theo dòng
Đúng sai, thành bại đều mây khói
Chỉ núi nghìn năm dưới nắng hồng

Bến nước ngư tiều sương tóc trắng
Quen cùng gió mát với trăng trong
Một bầu rượu đục khi tương hội
Bàn luận chuyện đời cười như không.


Ảnh đại diện

Đại bi bạch đầu ông [Bạch đầu ông vịnh] (Lưu Hy Di): Bản dịch của Huyền Lâm

Lạc Dương thành đông đào mận hoa
Bay đi bay lại lạc vô nhà
Cô gái Lạc Dương xinh đẹp quá
Thấy cánh hoa tàn dạ xót xa
Hoa rụng năm nay nhan sắc đổi
Mùa hoa năm tới còn ai đợi
Tùng bách cũng thành những củi khô
Ruông dâu rồi hoá thành biển cả
Người xưa chẳng lại Lạc đông thành
Người nay lại đứng ngắm hoa rơi
Năm đến năm đi hoa vẫn thế
Năm lại năm qua người đã già
Nhắn người gái trẻ hồng đôi má
Hãy thương lão bạc sắp xa đời
Thấy người đầu bạc đáng thương thôi
Xưa thời niên thiếu cũng nam nhân
Công tử vương tôn biết bao lần
Dưới cánh boa rơi cùng múa hát
Áo lụa đài quan đầy gấm vóc
Lầu vẽ thần tiên của tướng quân
Nào ngờ nhuốm bệnh chẳng ai hay
Ba năm vui thú đã còn đâu
Mày xanh mềm mại được bao lâu
Giờ như tơ trắng bạc trên đầu
Nhìn nơi ca hát ngày xưa cũ
Dưới nắng chiều tàn chim sẽ bay


Ảnh đại diện

Quá tửu gia kỳ 1 (Vương Tích): Bản dịch của Huyền Lâm

Cả ngày uống rượu say
Cần chi dưỡng tính tình
Mọi người đều say cả
Sao lại tỉnh riêng mình.


Ảnh đại diện

Nguyệt hạ độc chước kỳ 1 (Lý Bạch): Bản dịch của Huyền Lâm

Một bầu rượu dưới hoa
Không bạn thôi mình ta
Nâng ly mời trăng sáng
Với bóng mình thành ba
Mà trăng không uống rượu
Bóng thì nằm ngã nghiêng
Thôi cùng trăng với bóng
Vui xuân bỏ muộn phiền
Trăng lặng nhìn ta hát
Ta múa bóng quay cuồng
Khi tỉnh mình cùng vui
Say rồi người mỗi ngả
Tình thân như kết chặt
Vân Hán hẹn gặp nhau


Ảnh đại diện

Bi ca tán Sở (Trương Lương): Bản dịch của Huyền Lâm

Thu tháng chín sương mù nước cạn
Lưng trời cao tiếng nhạn bi ai
Thương người lính trận biên ngoài
Ngày đêm canh giữ miệt mài âu lo
Bãi cát trắng xương khô mồ lạnh
Đã mười năm chạnh nhớ mẹ cha
Vợ con trống lạnh quê nhà
Ruông đồng hoang vắng ai là trông nom
Những bữa tiệc vui vầy hàng xóm
Ai nâng ly cùng nhóm gọi mời
Mẹ già tóc trắng như vôi
Ngùi ngùi tựa cửa con tôi chốn nào!
Nghe trẻ khóc buồn đâu đưa tới
Tiếng ngựa Hồ bấc thổi kêu thương
Giữa đêm thu lạnh canh trường
Ai người xa xứ không buồn nhớ quê
Chốn chiến trận tử sanh rất dễ
Nắm xương tàn khó thể vùi chôn
Vất vơ những mảnh oan hồn
Anh hùng tử sĩ hoang đường mà thôi
Đêm khuya vắng ai ơi! thức tĩnh
Sở sắp tan mau tính tìm đường
Để đừng chịu cảnh thê lương
Trời cao đã định khó phương bảo toàn
Bỏ gươm giáo quy hàng Hán đế
Vua nghĩa nhân không thể giết người
Tha về lại chốn quê nơi
Đừng đeo nán lại lương thời đã khô
Mai mốt đây quân vô khắp cả
Bắt Hạng Vương ngọc đá cũng tan
Hỡi ai quân Sở mau hàng
Thanh âm giọng Sở nghe càng nỉ non
Hoà tiếng sáo Trương Lương cao vút
Lẫn tiếng ca Yên Thất đâu đây
Véo von ngút tận trời mây
Dưới đêm thu lạnh buồn lây lất buồn
Mai Sở mất không còn đường chạy
Bởi thời cơ đâu phải chờ ai
Nên ta nhắn gởi một vài
Sét suy tận dạ để mai yên bình
Ba trăm chữ đủ tình đủ ý
Bài ca nầy viết kỷ cho người
Thiết hơn phân rõ mấy lời
Để e chậm trễ uổng đời chiến binh.


Ảnh đại diện

Tỳ bà hành (Bạch Cư Dị): Bản dịch của Huyền Lâm

Bến Tầm Dương đêm khuya đưa khách
Đẫm hơi thu lau lách xạc xào
Người xuống ngựa kẻ đón chào
Nâng ly mời rượu buồn sao vắng đàn
Rượu đã cạn trăng tàn trên bến
Buồn rồi đây lúc đến chia phôi
Tỳ bà ai khãy buồn ơi!
Khách dùng dằng bước người thôi chẳng về
Lần theo tiếng hỏi đàn ai thế
Bỗng âm ba như thể lặng thinh
Cập thuyền theo hỏi sự tình
Khơi đèn, thêm rượu lòng xin đón mời
Cứ nài nỉ vạn lời mới thấy
Tay ôm đàn nửa mặt che ngang
So dây nắn lại dung đàn
Chưa buông khúc nhạc mơ màng đã gieo
Từng âm điệu khơi nhiều thổn thức
Chợt thấy lòng bức rức xuyến xao
Như than oán nghẹn tuôn trào
Mày châu tay khãy nao nao khúc sầu
Như bày giải từ lâu sau trước
Những ngón tay lả lướt cung đàn
"Nghê thường" chưa dứt mơ màng
Chuyển sang lại khúc của nàng "Lục yêu"
Dây to khãy như chiều mưa đổ
Dây nhỏ dường thố lộ nỉ non
Âm thanh cao thấp xoay tròn
Nghe như châu rớt trên bồn ngọc xinh
Như trong hoa ẩn mình oanh hót
Khi suối reo đổ giọt xuống ghềnh
Bỗng dưng phút chốc lặng thigh
Dường như u uẩn tự tình niềm riêng
Trong một phú êm đềm trầm lặng
Thấy chung quanh lắng đọng lúc nầy
Không đàn mà lại nghe hay
Đễ nghe bình vỡ nước đầy tuôn ra
Bỗng như thấy chói loà ngựa sắt
Những gươm đao giáo mát sáng ngời
ngón tay lả lướt tuyệt vời
Bốn dây xé lụa dứt rồi nhạc công
Nhìn đông tây thuyền không tiếng động
Chỉ vầng thu in bóng trên sông
Nàng từ xếp những dây đồng
Xiêm y chấn chỉnh để mong hầu lời
Rằng xưa thiếp vốn người ở chợ
Cồn Hà Mô đó thật quê nhà
Học đàn từ thuở mười ba
Giáo phường tên ấy thật là đúng danh
Chàng Thiện Tài cũng hay mến phục
Chỉ Thu Nương đôi lúc ghét ghen
Ngũ Lăng trai trẻ mến quen
Tặng the áo lụa để khen thiếp đàn
Vành lược bạc trăm vàng đánh đổ
Rượu quần hồng hoen ố bao thu
Mãi vui chẳng kể vụt vù
Ngày qua tháng lại bụi mù thời gian
Có người em theo đàng binh nghiệp
Còn người dì một kiếp ra đi
Thiếp nay mòn tuổi xuân thì
Ngựa xe đã vắng còn chi nỗi buồn
Nên lấy gã lái buôn chồng vợ
Nhưng tham tiền ít ở lại nhà
Phù Lương đến đó buôn trà
Bỏ mình thiếp lại la đà trên sông
Trăng sáng rọi nước trong lạnh lẽo
Lại nhớ thời tuổi trẻ phấn son
Tiếng tỳ làm nát cả hồn
Giờ nghe tâm sự nỗi buồn thêm dâng
Cùng là kẻ chân trần phiêu bạt
Gặp nhau đây hà tất quen nhau
Năm qua tôi bị kinh trào
Tầm Dương đày đến giờ đau bệnh nhiều
Nơi Tầm Dương thiếu nhiều âm nhạc
Cả năm qua vắng bặt sáo đờn
Sông Bồn nhà ở xa thôn
Chỉ đầy lau sậy trúc buồn quanh năm
Ở nơi đây vùng sâu thăm thẳm
Tiếng quốc kêu vượn hú buồn thâm
Xuân sang hoa nở búp mầm
Mùa thu ngắm ánh trăng rằm tìm vui
Buồn mang rượu riêng mình một túi
Lâu cũng nghe đàn địch trong thôn
Khốn thay nhạc chẳng có hồn
Líu lo như tiếng bát bồn chói tai
Nay nghe tiếng tỳ bà nàng khãy
Như nhạc tiên nghe mải mê say
Xin thêm dạo tiếp một vài
Vì nàng tôi sẽ viết ngay khúc hành
Như cảm động chân thành người ngọc
Lại so dây tiếp tục cung đàn
Khúc buồn áo não chứa chan
Khác đi những bản nàng đàn vừa qua
Có bao kẻ ngồi sa nước mắt
Tiệc rượu kia quặn thắt giọt tuôn
Ai người giọt lệ nhiều hơn
Giang Châu tư mã lệ buồn áo xanh.


Trang trong tổng số 18 trang (174 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [6] [7] [8] [9] [10] [11] [12] ... ›Trang sau »Trang cuối