Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Dưới đây là các bài dịch của Huyền. Tuy nhiên, Thi Viện hiện chưa có thông tin tiểu sử về dịch giả này. Nếu bạn có thông tin, xin cung cấp với chúng tôi tại đây.

 

Trang trong tổng số 18 trang (174 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [7] [8] [9] [10] [11] [12] [13] ... ›Trang sau »Trang cuối

Ảnh đại diện

Trường hận ca (Bạch Cư Dị): Bản dịch của Huyền Lâm

Xưa vua Hán thích người khuynh sắc
Suốt bao năm tìm khắp không thành
Họ Dương gái đẹp như tranh
Sống trong nhung lụa trướng mành phủ che
Một sớm nọ vua nghe nhan sắc
Tuyển vào cung thành bậc mẫu nghi
Nụ cười như đoá tường vi
Tam cung lục viện khó bì đẹp xinh
Mùa xuân lạnh suối trong hoa nở
Nước ấm dòng da mỡ mịn trông
Tắm trên con suối ấm nồng
Thị tì nâng đở gót hồng nâng niu
Đêm xuân ấy vua chìu mưa móc
Trời lên cao dáng ngọc bồi hồi
Tiếc rằng đêm quá nhanh trôi
Một đêm ân ái để rồi xuyến xao
Rồi từ ấy triều ca bỏ mặc
Vui xướng ca ngây ngất vui đùa
Ba ngàn mỹ nữ còn thua
Một nàng mỹ nữ mới vừa tiến cung
Những anh em cùng chung quan tước
Những phẩm hàm đều được vua ban
Khiến trong dân giả nhà quan
Ước sinh cho được một nàng gái xinh
Từ trên đỉnh cung Ly cao vút
Vang vọng xa những khúc nhạc tình
Suốt đêm sáng cả bình minh
Vui say múa hát ngất tình quân vương
Bỗng tiếng trống Ngư Dương nổi dậy
Khúc "Nghê thường" khi ấy vỡ tan
Khói mờ chiến cuộc lan tràn
Xe rồng bôn tẩu tây nam lộ trình
Đường bôn tẩu gập ghềnh mưa nắng
Những ngọn cờ rũ lặng đìu hiu
Quân không chịu tiến đánh liều
Buộc nàng phải chết một điều mới thôi
Nàng đã chết thoa rơi trên đất
Chẳng còn ai cúi nhặt lên tay
Quân vương nát dạ lòng nầy
Quay đầu trông lại lệ đầy trên mi
Lần theo bước đường đi lang bạt
Nẻo cheo leo Kiếm Các con đường
Nga My núi vắng đầy sương
Cờ phai nhợt nhạt tà dương bóng chiều
Đất Ba Thục nước non xanh biếc
Những ngày đêm biền biệt nhớ nhung
Đêm buồn trăng rọi xuống cung
Mưa rơi kiểng đổ mịt mùng buồn riêng
Trời đất chuyển mối giềng trở lại
Vua quay về đến bãi Mã Ngôi
Người xưa mặt ngọc đâu rồi
Vua tôi thầm lặng lệ rơi thấm bào
Hướng về đông rạt rào tưởng nhớ
Ngựa quen đường bước trở về ngay
Bên ao chẳng khác bao ngày
Vị Ương lá liễu như mày người xưa
Sen Thái Dịch nhớ người mặt ngọc
Lệ bỗng dưng phút chốc tuôn tràn
Lý đào nở rộ xuân sang
Mưa thu trút lá rụng vàng trên sân
Đền Tây cung qua gần Nam Nội
Lá rụng đầy cỏ rối trên sân
Chẳng ai quét dọn một lần
Ca viên ngày ấy tóc ngần bạc thêm
Tiêu phòng cũ thị tì, thái giám
Đã già nua mặt nám da mồi
Điện tiền buổi tối buồn ôi
Đóm bay vắng lặng bồi hồi mông lung
Đã quá nửa đêm cùn bất lụn
Mà buồn riêng mộng cũng không thành
Bên ngoài tiếng trống sang canh
Dài đêm trăn trở buồn tênh nỗi buồn
Trên sông Ngân sao dường sắp lặn
Trời đang dần ánh sáng lên rồi
Uyên ương mái lạnh sương rơi
Chăn đơn gối lạnh ai người chung đây
Xa cách nhau năm dài đăng đẳng
Người còn đây kẻ vắng đi rồi
Chiêm bao chẳng gặp người ơi!
Để cho nỗi nhớ buồn rơi ngập lòng
Nơi tận chốn Lâm Cùng có gã
Đến Hồng Đô phép lạ thần thông
Thương vua buồn bực trong lòng
Đưa hồn phép lạ bềnh bồng đi xa
Xé tầng mây bay cùng khắp ngả
Từ non cao đên cả suối vàng
Khắp cùng trời đất mênh mang
Nhưng không gặp được bóng nàng xa xăm
Chợt nghe nói rì rầm biển cả
Có một nơi cảnh lạ non tiên
Hư vô huyền ảo một miền
Lầu mây gác ngọc ảo huyền lung linh
Xa trông đám mây xinh huyền ảo
Dáng tiên nga áo lụa trắng ngần
Hình như lại có Thái Chân
Mặt hoa da tuyết giống phần người xưa
Bên mái Tây đôi lần gõ cửa
Mượn Song Thanh, Tiểu Ngọc đưa nhờ
Nghe rằng có bức Hán thơ
Trong rèm chợt tỉnh giấc mơ vội vàng
Khép chiếc áo kéo màn trổi dậy
Khoác rèm châu cửa đẩy bước ra
Tóc mây còn lệch loà xoà
Trên đầu vội vã mũ hoa chưa cài
Vạc áo nhẹ bay bay gió thổi
Như Nghê Thường một tối xưa nao
Bỗng dưng mặt ngọc lệ trào
Như hoa lê đọng ngọt ngào mưa xuân
Trong nức nở ngập ngừng tiếng nói
Mắt lệ buồn vời vợi xa xôi
Quân vương đa tạ mấy lời
Một lần từ biệt đã rồi cách ngăn
Tình ân ái Chiêu Dương đoạn tuyệt
Chốn tiên cung mải miết tháng ngày
Ngoái nhìn lại chốn trần ai
Trường an chỉ thấy bụi bay khắp cùng
Cho thiếp gởi chút tình thăm thú
Một cành thoa ngày cũ mang về
Hộp vàng thoa nọ phân chia
Thiếp đây nửa mảnh phần kia của chàng
Nay mình đã đôi đàng phân cách
Nhưng tình xưa bề chặt không phai
Nhớ đêm thất tịch của ngày
Hai ta gặp lại đêm dài nhớ nhung
Trường sinh điện ngồi cùng thủ thỉ
Chứng nơi đây chỉ có cao xanh
Nguyện làm cây nọ liền cành
Chim kia liền cánh chung thành một đôi
Đất trời có dài lâu cũng dứt
Hận lòng nầy biết lúc nào nguôi.


Ảnh đại diện

Kim lũ y (Đỗ Thu Nương): Bản dịch của Huyền Lâm

Tiếc chi chiếc áo vàng xưa
Anh nên tiếc nhớ ngày vừa còn xanh
Hái hoa xuân nở đi anh
Mai hoa tàn rụng bẻ cành làm chi


Ảnh đại diện

Kim lũ y (Đỗ Thu Nương): Bản dịch của Huyền Lâm

Tiếc chi chiếc áo vàng năm cũ
Hãy tiếc ngày xanh đã chóng tàn
Hoa xuân mới nở anh nên hái
Đừng đợi tàn rồi bẻ nhánh khan


Ảnh đại diện

Thu phong từ (Lý Bạch): Bản dịch của Huyền Lâm

Gió thu nhẹ
Trăng thu sáng
Lá tụng hợp rồi tan
Con quạ đang đậu rùng mình vì lạnh
Nhớ nhau biết bao giờ gặp được nhau!
Ngày ấy năm xưa tình thật chứa chan.


Ảnh đại diện

Trường tương tư (Lương Ý Nương): Bản dịch của Huyền Lâm

Hoa rơi lá rụng ngập trời
Nhớ người chẳng thấy dáng người nơi đâu
Lòng đau đứt ruột tình sầu
Lệ rơi ướt đẫm khăn mầu lệ rơi

Biết ai để ngỏ đôi lời
Niềm riêng khoắc khoải buồn rơi nỗi lòng
Mượn mây gió thổi bềnh bồng
Đến cùng chị Nguyệt tâm đồng với nhau

Đàn ôm lên tận lầu cao
NHìn xem bóng Nguyệt trải mầu thênh thang
Tương tư khúc dạo chưa tàn
Lệ rơi lã chã cung đàn đứt dây

Sông Tương sâu lắm ai bày
Sao bằng sâu thẳm tình nầy nhớ thương
Sông sâu còn thể đo lường
Tương tư chẳng bến đời thường khó mong

Chàng thì tận chốn đầu sông
Thiếp nơi cuối bãi cùng giòng sông Tương
Nhớ nhau không gặp lòng buồn
Uống chung cùng một cội nguồn mà xa

Mộng hồn thả quá bao la
Nhưng không đến được chỉ là chết thôi
Lỡ sa vào chữ yêu rồi
Mới hay nỗi khổ một trời tương tư

Tường tư buồn, nhớ tương tư
Sợi dây kéo mãi bao chừ hết đây
Nếu xưa biết chịu cảnh nầy
Thà đừng gặp mặt khỏi đày đoạ nhau.


Ảnh đại diện

Tuế vãn tự cảm (Vương Kiến): Bản dịch của Huyền Lâm

Ai nấy mong cho đời trẻ mãi
Nhưng vừa mở cửa tóc sương pha
Phá sầu nhất quyết, sầu không dứt!
Trốn cả trăm nơi vẫn cứ già
Mái cỏ chưa gầy mai sẽ dựng
Cội tùng dù khó cũng trồng ra
Nâng ly rượu hứa lòng nầy sẽ
Hai mươi năm nữa với mùa hoa.


Ảnh đại diện

Tiễn biệt Vương thập nhất nam du (Lưu Trường Khanh): Bản dịch của Huyền Lâm

Tiễn anh khói nước xa mờ
Vẫy tay khăn đẫm lệ chờ chực rơi
Chim bay khuất nẻo mây trời
Núi xanh nào biết phận người thiên di
Trường giang một cánh buồm đi
Ngũ hồ lóng lánh tà huy cuối chiều
Có ai thấy kẻ côi liêu
Tương tư trắng xoá buồn hiu bạch tần.


Ảnh đại diện

“Anh biết chứ, rằng em bé bỏng...” (Afanasy Fet): Bản dịch của Tư Huyền

Anh biết, em ơi, cô bé xinh
Đêm trăng sáng một mình chẳng sợ
Trên tuyết sớm anh còn thấy rõ
Dấu hài xinh đâu đó quanh mình

Thật là, đêm nay trăng sáng lung linh
Lạnh lẽo lắm, bình yên, soi tỏ
Thật là, bạn ơi, đã không phí bỏ
Giấc nồng say để ngỏ cùng trăng:

Ngọc châu long lanh dưới ánh trăng xanh,
Ngọc châu long lanh sao trời lấp lánh,
Ngọc châu long lanh trên cành băng lạnh,
Ngọc châu long lanh tuyết ánh chân nàng

Nhưng anh sợ, ôi em đẹp dịu dàng,
Hồn bóng đêm ngang tàng bão tố
Xoá dấu hài xinh dưới trăng đêm đó
Của em yêu in rõ lòng Anh


Ảnh đại diện

“Hãy bay đi, hãy bay qua biển lớn...” (Christina Rossetti): Bản dịch của Huyền

Hãy bay đi, hãy bay qua biển lớn
Chim yến ơi, mùa hạ đã qua rồi
Trở lại nhé, trở về cùng ta nhé
Mang mùa hạ cho ta, mang cả ánh mặt trời


Ảnh đại diện

“Em yêu, khi anh lìa đời...” (Christina Rossetti): Bản dịch của Huyền

Khi em chết, người yêu dấu nhất
Đừng hát những lời buồn bã cho em
Đừng đặt hoa hồng nơi đầu em lạnh ngắt
Cũng đừng trồng cây tỏa bóng mát êm
Hãy để cỏ xanh rì nơi em mãi ngủ yên
Được tưới đẫm mưa rào và sương đêm ẩm ướt
Nếu nhớ em thì xin hãy khắc ghi
Nếu quên em rồi, xin hãy quên đi

Em sẽ không thấy bóng râm nào
Em không biết mưa đâu
Em cũng không nghe tiếng họa mi đang hót
Tiếng hót của đau thương xa xót

Và ở nơi ánh sáng mơ hồ
Nơi vầng dương không lên, chẳng lặn
Có lẽ rồi em sẽ nhớ đến anh
Cũng có lẽ rồi em quên lãng


Trang trong tổng số 18 trang (174 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [7] [8] [9] [10] [11] [12] [13] ... ›Trang sau »Trang cuối