Trang trong tổng số 18 trang (174 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [5] [6] [7] [8] [9] [10] [11] ... ›Trang sau »Trang cuối
Gửi bởi HuyenLam Tran ngày 20/09/2017 08:00
Đã sửa 2 lần,
lần cuối bởi Admin
vào 20/09/2017 09:16
Quán trọ đơn côi vắng bạn hiền
Lòng dâng lên một nỗi sầu riêng
Đèn khuya chuyện cũ khơi lòng dậy
Tiếng nhạn kêu vang lạnh mọi miền
Tỉnh giấc cô miên trời đã sáng
Thư nhà nhận đã tròn niên
Trăng lồng khói sóng còn in bóng
Trước cửa xuồng câu một chiếc thuyền
Gửi bởi HuyenLam Tran ngày 20/09/2017 02:44
Đã sửa 1 lần,
lần cuối bởi Admin
vào 20/09/2017 09:16
Non núi vắng chợt sinh tâm đạo
Tận hang cùng huyên náo tiếng chim
Tầng mây trắng đọng im lìm
Cửa thiền là chốn thoát miền thế nhân
Xua tất cả cõi trần tục luỵ
Hương đài kia đâu chỉ vui chơi
Núi đông mây phủ kín trời
Hồ Nam xanh biếc rạng ngời trong cây
Nếu giả sử chung đây một ý
Thì Sào - Do cũng nghĩ như ta
Áo gai ẩn dật ta bà
Không đem đổi lấy lụa là trâm anh.
Gửi bởi HuyenLam Tran ngày 20/09/2017 01:56
Đã sửa 2 lần,
lần cuối bởi Admin
vào 20/09/2017 09:17
Hoa rơi, nước chảy chuyện vô tình
Ngọn gió đông tàn đến Sở kinh
Hoá bướm đêm mơ nhà vạn dặm
Ba canh quốc đậu sáng trăng cành
Cuối năm vắng bặt tờ thư cũ
Hoa nở xuân về tóc bạc nhanh
Tự nhủ chẳng về, về cũng được
Ngũ Hồ sương khói mấy ai tranh.
Gửi bởi HuyenLam Tran ngày 20/09/2017 00:47
Đã sửa 1 lần,
lần cuối bởi Admin
vào 20/09/2017 09:17
Mưa quá rừng chiều lửa chậm đưa
Cơm canh mang đến cánh đồng trưa
Ruộng tràn nước lả đàn cò trắng
Bụi vắng oanh vàng hót líu lo
Tập tánh thiền tâm nơi cảnh vắng
Giữ lòng chay tịnh bỏ so đo
Đua chen lão đã không còn nữa
Sao hải âu còn mãi đắn đo?
Gửi bởi HuyenLam Tran ngày 19/09/2017 04:52
Đã sửa 1 lần,
lần cuối bởi tôn tiền tử
vào 29/09/2017 09:37
Phía trước người xưa chẳng thấy
Sau thời cũng chẳng một ai
Đất trời, ôi mênh mang quá!
Lệ ta bất chợt tuông dài.
Gửi bởi HuyenLam Tran ngày 19/09/2017 01:47
Đã sửa 1 lần,
lần cuối bởi tôn tiền tử
vào 29/09/2017 09:37
Thân già cần yên tĩnh
Mọi việc chẳng quan tâm
Xét mình không còn cách
Về rừng cũ ta nằm
Gió thổi tung giãi lụa
Trăng núi chiếu đàn cầm
Cùng thông bạn đừng hỏi
Như tiếng buồn trên sông
Gửi bởi tôn tiền tử ngày 29/11/2016 22:46
Lạc Dương đào mận đầy hoa
Thành đông bay lạc vào nhà của ai
Lạc Dương người đẹp trang đài
Nhìn hoa rơi rụng châu mày xót xa
Sắc hương rồi cũng phôi pha
Năm sau hoa đến ai mà đợi đây
Bách tùng thành củi mục đầy
Ruộng dâu rồi cũng sau nầy biển xanh
Cố nhân chẳng lại đông thành
Người nay lại đứng ngắm cành hoa rơi
Mỗi mùa hoa vẫn tuyệt vời
Tháng năm biến đổi hết thời thanh xuân
Nhắn cô gái đẹp má hường
Thương giùm lão hạc tóc sương cuối đời
Bạc đầu như áng mây trời
Nhớ xưa lão cũng một thời thiếu niên
Vương tôn công tử mọi miền
Cùng nhau múa hát dưới triền hoa rơi
Áo quan gấm lụa tuyệt vời
Cung phòng tranh vẽ cảnh đời thần tiên
Bỗng đâu căn bệnh phát liền
Không ai hay biết chi riêng phận mình
Ba năm lạc thú linh đình
Mày xanh mềm mại diễm tình còn đâu
Như tơ bạc trắng mái đầu
Bây giờ đứng ngắm cung lầu ngày xưa
Chỉ nghe tiếng sẽ bay đùa
Dưới chiều im lặng nắng vừa hoàng hôn
Gửi bởi HuyenLam Tran ngày 13/09/2016 21:22
Biết rằng thiếp đã có chồng
Chàng còn gởi tặng đôi vòng Minh Châu
Cảm lòng tình ấy gởi trao
Mang trong chiếc áo lót màu cánh sen
Vườn hoa nhà thiếp kề bên
Chồng thì cầm kích dựa đền Minh Quang
Như trăng thiếp biết lòng chàng
Nhưng thiếp không thể phụ phàng nghĩa xưa
Trả ngọc lệ ướt như mưa
Tiếc sao chẳng gặp ngày chưa lấy chồng
Gửi bởi HuyenLam Tran ngày 10/09/2016 21:22
Sông hồ túi rượu muôn phương
Lưng thon gái Sở nhẹ dường như bông
Mười năm tỉnh giấc mộng hồng
Dương Châu mang tiếng bạc lòng lầu xanh
Gửi bởi HuyenLam Tran ngày 10/09/2016 21:17
Chở rượu giang hồ khắp núi sông
Lưng thon gái Sở ấp yêu lòng
Mười năm chợt tỉnh Dương Châu mộng
Chỉ tiếng lầu xanh kẻ bạc lòng.
Trang trong tổng số 18 trang (174 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [5] [6] [7] [8] [9] [10] [11] ... ›Trang sau »Trang cuối
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.