Thơ » Việt Nam » Nguyễn » Trịnh Hoài Đức » Cấn Trai thi tập » Thoái thực truy biên tập
Đăng bởi tôn tiền tử vào Hôm nay 22:57
軍前聞報汝云亡,
公義私恩背刺茫。
養母兒先歸隴土,
事君我尚在沙塲。
王卿不盡情鍾嘆,
延廣徒增命短傷。
昔日家書徵汝字,
行行墨跡淚行行。
Quân tiền văn báo nhữ vân vong,
Công nghĩa tư ân bối thích mang.
Dưỡng mẫu nhi tiên quy lũng thổ,
Sự quân ngã thượng tại sa trường.
Vương Khanh bất tận tình chung thán,
Diên Quảng đồ tăng mệnh đoản thương.
Tích nhật gia thư trưng nhữ tự,
Hàng hàng mặc tích lệ hàng hàng.
Trước quân nghe báo rằng con đã mất,
Việc nghĩa chung, tình riêng tư, nhói cả lưng mình.
Con nuôi dưỡng mẹ già, mà vội về lòng đất trước,
Cha thờ vua, nên còn ở mãi nơi sa trường.
Vương Diễn bởi tình chung đúc, than thở không nguôi,
Diên Quảng mạng sống ngắn ngủi, dẫu thêm tặng vật cũng chẳng vơi nỗi đau.
Thư nhà ngày trước vẫn còn nét chữ của con,
Nhìn mỗi dòng chữ viết, lệ rỏ từng dòng.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi tôn tiền tử ngày Hôm nay 22:57
Được tin con mất, giữa binh trường,
Ơn nghĩa riêng chung, xóc cốt xương.
Nuôi mẹ, con sao về đất trước?
Thờ vua, cha phải ở sa trường!
Vương Khanh buồn khổ, tình tan hợp,
Diên Quảng thương đau, mạng yểu đường.
Ngày trước, thư nhà con viết gửi,
Nhìn từng nét bút lệ cha vương.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.