Thơ » Việt Nam » Nguyễn » Trịnh Hoài Đức » Cấn Trai thi tập » Thoái thực truy biên tập
Đăng bởi Vanachi vào 04/07/2018 11:07
百花憔悴入窮冬,
山上蒼茫羨有松。
霜雪歲寒凋覺後,
葉柯時貫翠彌濃。
風翻雅韻來吟鶴,
石擁奇姿起蟄龍。
廊廟棟樑長九計,
良工捨我更何庸。
Bách hoa tiều tuỵ nhập cùng đông,
Sơn thượng thương mang tiện hữu tùng.
Sương tuyết tuế hàn điêu giác hậu,
Diệp kha thời quán thuý di nùng.
Phong phiên nhã vận lai ngâm hạc,
Thạch ủng kỳ tư khởi trập long.
Lang miếu đống lương trường cửu kế,
Lương công xả ngã cánh hà dung.
Trăm hoa đi vào cuối mùa đông tiều tuỵ,
Trên núi mênh mang đáng khen cây tùng.
Sau khi biết sương tuyết năm rét làm cho điêu tàn,
Lá cành lúc nào cũng giữ được sắc biếc đậm.
Hạc đến ngâm gió bay vờn thanh nhã,
Đá mang dáng lạ như rồng nấp vươn dậy.
Có kế lâu dài làm rường cột triều đình,
Người thợ mộc bỏ ta thì kém cỏi biết bao.
Trang trong tổng số 1 trang (2 bài trả lời)
[1]
Trăm hoa tiều tuỵ cuối đông,
Đáng khen trên núi cội tùng trơ trơ.
Biết sương tuyết làm xác xơ,
Lá cành vẫn cứ mởn mơ xanh rờn.
Hạc ngâm vận nhã gió vờn,
Đá mang dáng lạ rồng vươn trập trùng.
Đống lương dành sẵn để dùng,
Bỏ ta, người thợ ấy không ra gì.
Gửi bởi tôn tiền tử ngày 19/01/2026 23:43
Trăm hoa héo rụng cuối mùa đông,
Trên núi cao xanh, vẫn có tùng.
Sương tuyết năm tàn, cây úa trụi,
Lá cành thường thắm, vẻ xanh trông.
Gió lồng tiếng trỗi âm như hạc,
Đá ấp hình khoe dáng tựa rồng.
Rường cột nước nhà, trường cửu kế,
Thợ lành lại bỏ, có ngu không!?
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.