Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Trần Ninh Hồ » Thấp thoáng trăm năm (1996) » Ngày ấy
Đăng bởi hongha83 vào 30/04/2025 08:41
Người già đến viếng mẹ
Thường an ủi chúng con
“Cụ bảy mươi lăm tuổi
Con đàn cháu đống đây
Bảy mươi xưa nay hiếm
Phúc, Lộc, Thọ đủ đầy!...”
Nhưng mẹ ơi, mẹ ơi
Chưa bao giờ con nghĩ
Có ngày mẹ mãi xa!
Còn bao giờ được hỏi
“Mẹ đi bao giờ về?”
Như câu con thường hỏi
Mỗi bận ghé thăm quê
Mẹ ơi quê còn đó
Sao mẹ lại không còn
Có lúc con chợt hỏi
Từ nay còn quê không?
Ôi làng quê của con
Cánh đồng xưa có mẹ
Bên quang mẹ đặt con
Bên quang mẹ lèn cỏ
Đầu làng xưa con đợi
Chiều chiều mẹ chợ về
Được khóc oà, mẹ bế
Phủi bụi đất lăn lê...
Rồi chúng con khôn lớn
Mỗi đứa đi một phương
Năm tháng thì đằng đẵng
Tin tức thì bặt vắng
Phương nào cũng chiến trường!
Bom trước sân, sau vườn
Mẹ chẳng lo thân mẹ
Nghe đài tin thắng lớn
Ở nơi này, nơi kia
Mẹ thường hay lén bố
Khóc thầm bao đêm khuya
Thắng lớn thì đánh lớn
Liệu còn đứa nào về?
Rồi có đứa trở về
Thương lương con ít ỏi
Nhà cơ quan chật chội
Mẹ chẳng chịu ai nuôi
Lại mẹt khế, rổ chè
Chợ trên qua chợ dưới
Lại quanh bên khung chỉ
Khi vuông sồi, vuông the
Mẹ sống đời - cổ - tích
Mẹ từng kể con nghe
Ôi mẹ thương con khổ
Cả khi con lớn rồi
Sao giờ con mới thấy
Chưa một ngày mẹ vui!
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.