Chưa có đánh giá nào
Ngôn ngữ: Chữ Hán
Thể thơ: Ngũ ngôn bát cú
Thời kỳ: Trần
4 bài trả lời: 4 bản dịch
1 người thích

Đăng bởi Vanachi vào 09/08/2008 11:42

十一月過泊詠山曉住

月落小窗船,
巖花冷不眠。
曙分山失影,
陽伏水生煙。
往事須臾際,
成人三十年。
不言恍若醒,
坐對一爐前。

 

Thập nhất nguyệt quá bạc Vịnh Sơn hiểu trú

Nguyệt lạc tiểu song thuyền,
Nham hoa lãnh bất miên.
Thự phân sơn thất ảnh,
Dương phục thuỷ sinh yên.
Vãng sự tu du tế,
Thành nhân tam thập niên.
Bất ngôn hoảng nhược tỉnh,
Toạ đối nhất lô tiền.

 

Dịch nghĩa

Trăng lặn ngoài cửa sổ nhỏ trên thuyền,
Hoa núi lạnh chẳng ngủ được.
Tảng sáng, bóng núi mờ hẳn đi,
Khi mặt trời chưa ló mặt nước như bốc khói.
Việc đã qua chỉ như trong chốc lát,
Thành được người thì đã ba mươi năm.
Bâng khuâng như tỉnh lại, chẳng nói năng gì,
Ngồi lặng trước bếp lò.


Nguồn: Thơ văn Lý Trần (tập II), NXB Khoa học xã hội, 1988

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (4 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Hoàng Lê

Trăng lặn bên song thuyền,
Lạnh hoa chẳng ngủ yên.
Bình minh mờ núi biếc,
Hơi khói nắng chưa lên.
Việc cũ thoáng giây lát,
Nên người ba chục niên.
Nói gì khi tỉnh giấc,
Ngồi ngắm bếp lò nhen.

Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Nguyễn Đức Toàn (II)

Trăng rơi song nhỏ rọi thuyền
Đầu non hoa lạnh chẳng yên giấc dài
Rạng soi hình núi mất rồi
Dương sinh mặt nước nhạt hơi sương mờ
Việc xưa chốc lát trôi qua
Nên người đã được hơn ba chục rồi
Tỉnh ra hoảng hốt không lời
Một mình lặng bóng ngồi soi bếp hồng

Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Lương Trọng Nhàn

Trăng lặn ngoài song trên thuyền,
Đá hoa núi lạnh chẳng yên giấc nồng.
Sáng ra, bóng núi mờ trông,
Mặt trời chưa ló nước lồng khói tuôn.
Việc xưa chốc lát qua luôn,
Nên người được số năm tuồng ba mươi
Tỉnh say chẳng nói chẳng cười,
Một mình lặng bóng ngồi nơi bếp lò.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Trương Việt Linh

Trăng tà cửa sổ thuyền con
Hoa ngàn lạnh lẽo khôn khôn ngon giấc nồng
Bình minh bóng núi bềnh bồng
Mặt trời chưa ló nước lồng hơi sương
Việc xưa mộng mị vô thường
Bồi hồi ba chục năm trường trôi qua
Nói gì khi đã tỉnh ra
Trước lò chỉ một mình ta tự tình

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời