Thơ » Việt Nam » Cận đại » Thượng Tân Thị » Khuê phụ thán
Đăng bởi Vanachi vào 04/04/2007 07:28
Hỡi chồng! Có thấu nỗi này chăng?
Sóng gió khi không dậy đất bằng[1].
Non nước chia hai trời lộng lộng,
Cha con riêng một biển giăng giăng.
Mối sầu kia gỡ khoanh[2] chưa hết,
Giọt thảm này tuôn bửng[3] khó ngăn.
Ngán bấy cuộc đời khôn gượng gạo,
Canh chầy còn ở dưới cung trăng.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.