Hỡi chồng có thấu nỗi này chăng?
Sóng gió khi không dậy đất bằng.
Non nước chia hai trời lộng lộng,
Cha con riêng một biển giăng giăng.
Mối sầu kia gỡ khoanh chưa hết,
Giọt thảm này tuông bửng khó ngăn.
Ngán bấy cuộc đời không gượng gạo,
Canh chầy còn ở dưới cung trăng.


Viết ở Ba Kè tháng 5 năm 1919 dương lịch.
Chú thích của chính tác giả.

Nguồn:
1. Thượng Tân Thị với 10 bài Khuê phụ thán, Phan Đình Liễu, NXB Văn Mới, CA, Hoa Kỳ
2. Phạm Thanh, Thi nhân Việt Nam hiện đại (quyển thượng), NXB Xuân Thu, 1990