Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Hỡi chồng! Có thấu nỗi này chăng?
Sóng gió khi không dậy đất bằng[1].
Non nước chia hai trời lộng lộng,
Cha con riêng một biển giăng giăng.
Mối sầu kia gỡ khoanh[2] chưa hết,
Giọt thảm này tuôn bửng[3] khó ngăn.
Ngán bấy cuộc đời khôn gượng gạo,
Canh chầy còn ở dưới cung trăng.


Chú thích:
[1]
Do câu “Bình địa khởi phong ba” (Đất bằng dậy sóng). Không có chuyện mà thành có chuyện.
[2]
Tức là “cái khoanh” (thuộc về danh từ).
[3]
Tức là “cai bửng” (thuộc về danh từ). Hai câu 3, 4 ý nói: Rầu rỗi chồng xa cách, nếu lấy cái khoanh mà quấn mối sầu cũng không hết được và thảm vì con chia lìa, nếu lấy cái bửng mà ngăn giọt lệ cũng không ngăn được.


[Thông tin 3 nguồn tham khảo đã được ẩn]