Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Đã mòn con mắt một phương âu[1].
Có thấy chồng con đâu ở đâu?
Dẫu được non xinh cùng biển tốt.
Khó ngăn gió thảm với mưa sầu.
Trách ai dắt nẻo không lừa lọc.
Khiến thiếp ra thân chịu dãi dầu.
Bớ bớ xanh kia[2] sao chẳng đoái.
Tấm lòng bứt rứt trót canh thâu.


Chú thích:
[1]
Lời tác giả: Theo ý tôi, thì chữ “một phương âu” tôi muốn để là “phía Phi châu”. Vì tôi muốn tránh tiếng nên mới để như thế cho khỏi sự nghi kỵ của nhà đương cuộc.
[2]
Chữ “xanh kia” do chữ “bỉ thương” dịch ra, tức chỉ vào “trời”. Thơ Hoàng điểu trong Kinh thi có câu “Bỉ thương giả thiên” (Xanh kia ấy là trời).


[Thông tin 3 nguồn tham khảo đã được ẩn]