Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Phan Khắc Khoan
Đăng bởi tôn tiền tử vào 06/04/2025 14:37
Trời Phú Quốc “mây lồng man mác”
Biển Tiêm La sóng bạc trùng trùng
Hoang mang ai vẽ nên lòng?
“Trời ơi hãm khách anh hùng làm chi!”
Trải mấy độ gian nguy lưu lạc,
Cảnh hoàng gia tan tác, rơi châu.
Xa lià kẻ trước người sau,
Nuốt thương ly biệt, ngậm sầu tử sinh.
Mang quốc hận, gia tình: hai mối;
Lòng nam nhi một khối kiên trung.
Lẽ đâu đời cứ não lòng?
Kình ngư ắt phải vẫy vùng biển khơi.
Đành tâm sự một trời đông ám,
Thoáng hình hài đôi đám mây qua.
Mắt sầu trang sóng Tiêm La,
Mịt mùng nào biết đâu là Bến Yên!
Ngoảnh xem lại khuất miền Đông Phố,
Đoái trông vời dấu Thổ Châu xa.
Trời bao la, biển bao la,
Hải âu lẫn với sương là là bay!
Cảnh hy vọng hằng say cao cả,
Vượt tung trời, mây lả tả rơi.
Thuyền ngoài mấy lá chơi vơi,
[?] miền khơi, vượt miền khơi muôn trùng.
Gương nhẫn nại, anh hùng say mắt,
Mặc sóng xao vây thắt bãi bờ!
Tưởng về Thanh Hoá xa xưa
Tống Sơn miền cũ bây giờ còn ghi.
Nhớ lời bậc tiên tri thuở nọ,
Trình quốc công ban rõ ân cần:
Nước non bền vững vô ngần,
“Hoành sơn một dải, dung thân muôn đời”.
Khởi vương nghiệp dưới trời Thuận Hoá
- Hai châu xưa ngang giá Huyền Trân.
Anh hùng kế tiếp cao chân,
Đạp lùi Chân Lạp, xéo tan Chiêm Thành.
Thuạt Thái Tổ kinh kinh Nam tiến,
Gió mùa lên một biển cơ đồ,
Buồm cao kéo tự Tây Đô,
Toán thuyền đi, sóng tung hô lẫy lừng.
Cờ phấp phới tung bừng vẫy gọi,
Ánh dương xa chói lọi rạt rào.
Sóng thần gục cúi nao nao,
Giơ cao, cờ phất càng cao, uy hùng.
Gót anh dũng trải vùng hoang địa,
Gan xiêu phàm, tráng sĩ nào xiêu,
Xông pha nắng búa mưa rìu,
Một hiên ngang với một liều gian nguy.
Hoành sơn đứng dựng bia muôn thuở,
Biển ngàn năm ghi nhớ vết thuyền.
Ngẫm gương tiên tổ di truyền,
Nguyễn vương phút bỗng sạch phiền lao lung.
Dương mắt lặng trấn vùng Tiêm hải,
Hồn quê hương băng mãi non ngàn.
Giang san này vẫn giang san,
Hai trăm năm lẻ bền gan anh hùng.
Cây “Nguyễn” đã vững trồng sâu gốc,
Sá hề chi gió lốc mưa ngâu.
Cơ đồ hứa hẹn nghìn thu,
Xưa đà gây dựng, nay lo bảo toàn.
Nhớ dạo trước thuyền toan ngập sóng.
Bỗng giao long hùng dũng nhô lên;
Theo kề hộ vệ bình yên,
Lại “dòng nước ngọt” giữa miền biển khơi.
Bước lưu lạc có trời che chở,
Vận hưng thăng gặp gỡ còn nhiều,
Trời đông mặc gió đìu hiu,
Lòng nam nhi vẫn lên diều hây hây.
Cánh hi vọng hằng say cao cả,
Tưởng tung giời, mây lả tả rơi,
Trông về lối cũ xa khơi:
Hoành sơn đứng sững ngang trời dựng bia.
Thời gian mặc năm chia tháng cách,
Lâu đài dù nát gạch tan nêu
Muôn năm dòng Nguyễn hùng kiêu;
Khắp Nam bang đã cắm nêu Nguyễn Hoàng.
Xưa đã vững, nay càng thêm vững
Xưa dựng rồi, nay dựng thêm lên.
Cơ đồ khôi phục bình yên
Giang sơn thống nhất thông liền Bắc Nam.
Được như vậy mới cam hoài bão
Xứng như lời quốc lão tiền nhân:
Giang sơn vững chãi vô ngần;
“Hoành sơn một dải, dung thân muôn đời”.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.