Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Nguyễn Trọng Cẩn
Đăng bởi Vanachi vào 27/10/2008 06:39
Giấc nam kha khéo bất bình,
Bừng con mắt dậy thấy mình tay không.
(Cung oán ngâm)
Năm cụ khi không té cái ình,
Đất bằng sấm dậy đất thần kinh[1].
Bài không đeo nữa xin dâng lại,
Đàm chẳng ai nghe phải giấu hình.
Liệu thế không xong binh chẳng được,
Liêm đành chịu đói lễ đừng rinh.
Công danh như thế là lưu lữ,
Đại sự xin nhường kẻ hậu sinh.
Bình luận nhanh 3
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.