Bình luận nhanh 3

Nguyễn Ngọc04/11/2018 11:00
liệu thế chẳng xong binh phải rút
Nguyễn Ngọc04/11/2018 08:58
đàn chẳng ai nghe phải náu hình
Nguyễn Ngọc04/11/2018 08:57
đất bằng sấm dậy giữa thần kinh là sai câu xưa đúng phải là nghe ra ai nấy nấy đều kinh

Giấc nam kha khéo bất bình,
Bừng con mắt dậy thấy mình tay không.

(Cung oán ngâm)

Năm cụ khi không té cái ình,
Đất bằng sấm dậy đất thần kinh[1].
Bài không đeo nữa xin dâng lại,
Đàm chẳng ai nghe phải giấu hình.
Liệu thế không xong binh chẳng được,
Liêm đành chịu đói lễ đừng rinh.
Công danh như thế là lưu lữ,
Đại sự xin nhường kẻ hậu sinh.


Năm 1933, Pháp cho vua Bảo Đại được trực tiếp tham chính và thay nội các mới. Năm cụ bị đưa về (nghỉ) là năm cụ thượng thư trong nội các, gồm Nguyễn Hữu Bài (bộ Lại), Tôn Thất Đàm (bộ Hình), Phạm Liệu (bộ Binh), Võ Liêm (bộ Lễ) và Vương Tứ Đại (bộ Công). Ngày 11-11-1932, Phạm Quỳnh được mời về Huế làm Ngự tiền Đổng lý văn phòng, sau đó làm Thượng thư bộ Học, rồi Thượng thư bộ Lại. Nguyễn Trọng Cẩn ghi lại biến cố đó trong bài thơ này.

Chú thích:
[1]
Kinh đô, ở đây chỉ kinh đô Huế thời đó.


[Thông tin 4 nguồn tham khảo đã được ẩn]