Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Khó khăn thì mặc có màng bao,
Càng khó bao nhiêu chí mới hào.
Đại địa dầy, Nam nhạc[1] khoẻ,
Cửu tiêu[2] vắng, Bắc thần[3] cao.
Lấy khi đầm ấm pha khi lạnh,
Giữ thuở khô khao có thuở dào[4].
Kìa nếu Tô Tần[5] ngày trước,
Chưa đeo tướng ấn có ai chào!


Bản ở trên theo Nguyễn Trãi toàn tập, được xếp là bài Thuật hứng thứ 21 của Nguyễn Trãi.

Trình quốc công Nguyễn Bỉnh Khiêm thi tập (AB.635), Bạch Vân Am thi tập (AB.157), Trình quốc công Bạch Vân Am thi tập (AB.309) chép bài thơ này là của Nguyễn Bỉnh Khiêm, được xếp là bài thứ 47 trong Bạch Vân quốc ngữ thi tập, với nội dung:
Khó thì mặc khó nài bao,
Càng khó bao nhiêu chí hãy hào.
Đại địa đắp, Nam nhạc khoẻ,
Cửu tiêu thắm, Bắc thần cao.
Lấy khi đầm ấm khi lạnh,
Chớ thuở khô khan có thuở rào.
Kìa nẻo Tô Tần thuở trước,
Chửa đeo tướng ấn có ai chào!


Chú thích:
[1]
Đỉnh cao nhất trong dãy núi Hành Sơn, hoặc còn gọi là Hành Dương, ở phía tây bắc huyện Hành Sơn, tỉnh Hồ Nam, Trung Quốc.
[2]
Chín tầng mây.
[4]
Tức nhiều, dồi dào. Có bản đọc là “rào” nghĩa là mưa rào.
[5]
Nhà du thuyết đã thuyết phục các chư hầu thời Chiến Quốc. Khi còn nghèo khó, vợ và chị dâu ruồng rẫy, đến khi làm quan to thì bà con, họ hàng xum xoe với anh.


[Thông tin 2 nguồn tham khảo đã được ẩn]