Thơ » Việt Nam » Cận đại » Nguyễn Sĩ Giác
Đê vỡ nhà trôi nước ngập sâu,
Thôn quê khôn xiết nỗi cơ cầu.
Mùa không, đồng trắng pha màu nước,
Năm đói, người xanh rõ sắc rau.
Một mẫu vườn hoang cây đổ kín,
Bốn bề mưa lạnh dế kêu sầu.
Những thương khắp tỉnh trung châu lụt
Ai biết Thần Châu ngập đã lâu!
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.