Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày Hôm nay 01:45, số lượt xem: 37

Đêm xuống chậm trên dòng Thạch Hãn
Gió lặng im như giữ một lời thề
Nước vẫn chảy qua bao mùa lửa đạn
Mang nỗi đau còn đọng đến hôm nay

Tôi trở lại, bước chân như chậm lại
Trước Thành cổ lặng im giữa đất trời
Những bức tường loang màu năm tháng
Như còn nghe tiếng gọi của con người

Đất vẫn đó mà người xưa đâu nữa
Chỉ còn sông ôm giữ những linh hồn
Những người lính đi qua không trở lại
Đã hoà mình vào đất nước trường tồn

Thạch Hãn ơi, con sông hiền và sâu thẳm
Có bao lần dậy sóng giữa đêm đen
Có bao lớp người đi trong im lặng
Để bầu trời hôm nay được vẹn nguyên

Tôi đứng lặng, nghe lòng mình thức dậy
Những âm vang từ quá khứ vọng về
Không phải tiếng súng, không là khói lửa
Mà là lời của đất nước gọi mê

Một đất nước đi qua nhiều bão tố
Đã lớn lên từ mất mát hy sinh
Những cánh đồng từng in dấu chân giặc
Nay xanh màu lúa trĩu nặng ân tình

Những con người lặng thầm như đất
Sống giản dị mà sâu nặng nghĩa nhân
Khi Tổ quốc cần, họ thành chiến sĩ
Gửi đời mình cho đất nước vĩnh hằng

Đêm hoa đăng thắp lên từng ánh lửa
Những ngọn đèn trôi lặng giữa dòng sâu
Như ký ức không bao giờ tắt
Sáng trong tim qua biết mấy dãi dầu

Mỗi ánh sáng là một đời lặng lẽ
Một giấc mơ còn dang dở giữa đường
Một tuổi trẻ chưa kịp thành lời hát
Đã hoá thành đất nước, hoá quê hương

Sông vẫn chảy, như thời gian không nghỉ
Mang nỗi đau đi suốt những mùa dài
Nhưng trong sâu là một niềm bền bỉ
Của con người đứng dậy giữa tương lai

Tôi cúi xuống, chạm vào dòng nước mát
Nghe trong tay nhịp đập của quê nhà
Có xương máu của bao người đã khuất
Đang âm thầm nuôi lớn những mùa hoa

Đất nước ấy không chỉ là ký ức
Mà là dòng đang chảy giữa hôm nay
Trong ánh mắt của những người đang sống
Trong bước đi vững chãi giữa đời này

Có những điều không cần lời để nói
Chỉ lặng im mà thấm đến vô cùng
Như dòng sông cứ chảy qua năm tháng
Như lòng người giữ trọn một niềm chung

Từ quá khứ, một con đường mở lối
Dẫn hôm nay đi tiếp những ngày mai
Những thế hệ nối nhau không dứt
Mang trong tim hình bóng của đất này

Tôi nghe rõ giữa đêm dài tĩnh lặng
Tiếng quê hương sâu thẳm gọi tên mình
Không phải gọi bằng lời xưa đã cũ
Mà bằng nhịp sống lặng lẽ, chân thành

Hoa đăng trôi, như những vì sao nhỏ
Rơi xuống dòng mà thắp sáng không gian
Như lịch sử chưa bao giờ khép lại
Trong mỗi người, trong mỗi bước gian nan

Những người lính không còn đi trên đất
Nhưng vẫn còn trong dáng núi, hình sông
Trong ánh lửa của mỗi mùa hội tụ
Trong niềm tin không tắt của cộng đồng

Đêm vẫn thế, vẫn trầm sâu và rộng
Như lòng người chứa đựng những thương yêu
Một đất nước đi qua bao biến động
Vẫn đứng lên, vẫn bền bỉ rất nhiều

Tôi rời bước mà lòng còn ở lại
Giữa dòng sông, giữa ánh lửa bập bùng
Mang theo cả một miền sâu ký ức
Một niềm tin lặng lẽ mà vô cùng

Mai đất nước sẽ còn đi rất xa
Qua những tháng năm chưa từng biết tới
Nhưng trong sâu vẫn là dòng Thạch Hãn
Chảy âm thầm, gìn giữ một đời người.