Thơ thành viên » Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành » Trang thơ thành viên » Giai đoạn 2023-nay » Lời ca gửi gió (1) » Lời ca gửi gió
Giữa muôn ngàn hương sắc của nhân gian,
Giữa triệu cánh hoa dịu dàng trước gió,
Tôi lặng lẽ gọi tên một loài hoa nhỏ,
Một loài hoa chưa từng có giữa đời.
Không mọc giữa khu vườn đầy nắng mới,
Không khoe màu trong hội chợ mùa xuân,
Chỉ âm thầm nở giữa cõi tâm hồn,
Trong miền nhớ của riêng người thi sĩ.
Tôi tự đặt tên cho loài hoa ấy,
Bằng tất cả rung động của tim mình,
Một cái tên vừa tha thiết, dịu xinh,
Vừa gần gũi như hơi thở đời sống.
“Hoa Khánh Linh” — cái tên nghe rất mỏng,
Như tiếng chiều rơi nhẹ xuống hàng cây,
Như giọt nắng còn đọng cuối bàn tay,
Như ánh mắt biết yêu thương lặng lẽ.
Đó không phải loài hoa kiêu sa nhất,
Chẳng rực vàng như nắng giữa mùa hè,
Nhưng bông hoa mang dịu ngọt đam mê,
Mang hơi ấm của một lòng tin tưởng.
Giữa tháng năm nhiều bộn bề, gió chướng,
Bông hoa kia vẫn ở cạnh bên tôi,
Vẫn dịu dàng chia sẻ những buồn vui,
Vẫn lặng lẽ động viên tôi bước tiếp.
Bông hoa ấy chưa một lần mỏi mệt,
Khi nhìn tôi đi qua những chông gai,
Vẫn tin rằng sau giông gió đường dài,
Tôi sẽ đến một chân trời tươi sáng.
Có những lúc cuộc đời đầy mây xám,
Tôi tưởng mình lạc mất giữa cô đơn,
Thì bông hoa kia lại hoá nguồn cơn
Cho hy vọng hồi sinh trong lồng ngực.
Tôi có thể ngắm nhìn không biết chán,
Dẫu chỉ là trong ký ức mong manh,
Bởi bông hoa mang vẻ đẹp trong lành,
Mà năm tháng chẳng bao giờ phai nhạt.
Tôi giữ mãi trong tim mình chân thật
Một tình thương không vụ lợi, xa hoa,
Như người ta gìn giữ một nhành hoa
Qua giông bão vẫn nguyên màu tinh khiết.
Bông hoa ấy dạy tôi điều tha thiết:
Biết yêu thương và biết sống chân thành,
Biết nâng niu từng khoảnh khắc yên lành,
Giữa cuộc sống nhiều vô tình, nghiệt ngã.
Trong ánh mắt của đời tôi vội vã,
Đó là bông hoa đẹp nhất trên đời,
Là dịu dàng còn sót lại trong tôi,
Giữa nhân thế quá nhiều điều lạnh giá.
Và có lẽ trong cuộc đời thi sĩ,
Tôi từng viết về biết mấy nàng thơ,
Biết bao lần đi qua những giấc mơ,
Qua nhung nhớ của một thời tuổi trẻ.
Nhưng sau tất cả những điều đẹp đẽ,
Những câu thơ và những cuộc tương phùng,
Chỉ một bông hoa khiến trái tim rung,
Khi nhắc đến vẫn dịu dàng đến vậy.
“Hoa Khánh Linh” — cái tên còn ở đấy,
Như mùa xuân nằm lại giữa hồn tôi,
Để mỗi lần nghe gió thoảng bên trời,
Tim người thi sĩ lại mềm như lá.
Và tôi biết, giữa muôn ngàn hoa lạ,
Dẫu mai này năm tháng có phôi pha,
Thì trong tim người thi sĩ vẫn là
Một bông hoa duy nhất và đẹp nhất.
0h32p - 14h55p, ngày 22 tháng 5 năm 2026
Tặng! Chị Khánh Linh
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.