Hơn ba mươi tôi mới hiểu hơn về cuộc đời,
về chính mình
và về tình người.
Thì ra, tôi đã dành cả thanh xuân
chỉ để rủ bỏ bùn đất đi lên,
đi tìm tình yêu, đi tìm cho mình một cái tên
nhưng bên trong,
là một trái tim đầy lo âu, và sự trống trải.
Đến quá đỗi, tôi mới chợt dừng lại
...ôm lấy chính mình.
Và bằng tất cả ý chí, niềm tin,
trong những đêm lặng thinh,
...tôi sinh ra tôi một lần nữa.
Củ Chi, cuối năm 2025
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.